ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 70. Sử dụng Bạch Thỉ cổ

Chương 70: Sử dụng Bạch Thỉ cổ

Quyển 1: Ma tính không đổi

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Dịch: A Hổ

Biên: lamlamyu17

Bầu trời đêm tối đen, trăng tròn như chiếc mâm bạc treo trên cao, rót xuống dưới ánh trăng như nước trong.

Trong cơn gió mùa hè, núi rừng tươi xanh khẽ khàng vươn ra cành lá xanh biếc, thác nước ào ào đổ cũng không che lấp được tiếng kêu ồn ã của đàn dế đàn hương.

Phương Nguyên giẫm lên bãi cỏ xanh, lén lút đến gần một con lợn rừng.

Con lợn rừng này đang vùi đầu xuống đất, thở phì phò, phì phò ủi bùn đen trên mặt đất, tìm kiếm giun đất trong cỏ xanh và đất bùn.

Lợn rừng là một loại động vật ăn tạp, chúng nó không chỉ ăn giun đất mà còn ăn trứng chim, giỏi về săn bắt thỏ hoang, chuột, thậm chí cả rắn, bò cạp, các loại sinh vật có độc.

Phương Nguyên chầm chậm đến gần con lợn rừng từ phía sau.

Dưới ánh trăng sáng ngời, bộ lông màu xám đen của lợn rừng rất dễ nhìn thấy. Thân hình nó cường tráng, bốn chân to ngắn, lông bờm trên lưng vừa dài lại vừa cứng, trên tai cũng có lông nhưng rất thưa thớt, giống như từng cây kim đứng thẳng.

Bốn chân của nó đứng trên đất, mỗi chân đều có bốn ngón nhưng chỉ có hai ngón giữa chạm đất. Cái đuôi của nó vừa nhỏ vừa ngắn, chốc chốc lại vung lên hạ xuống, xua đuổi những con muỗi bay xung quanh.

Bỗng nhiên, nó dừng ủi đất kiếm ăn mà ngẩng phắt đầu lên, đồng thời tai nhọn dựng thẳng, nhanh chóng rung rung mấy cái.

Mặc dù Phương Nguyên kịp thời dừng bước nhưng vẫn bị lợn rừng phát hiện ra. Nó nhanh chóng quay người, phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.

Phương Nhuyên cũng không thấy bất ngờ, động vật hoang dã không giống với gia súc, chúng khá là nhạy bén. Nhất là lợn rừng, khứu giác của chúng vô cùng nhạy nên mới có thể tìm được rất nhiều ổ chim bí mật.

Cho dù con lợn rừng này không nghe được động tĩnh gì, nhưng chờ đến khi Phương Nguyên đến gần nó khoảng trăm mét thì nó cũng có thể ngửi được mùi trên người Phương Nguyên rồi phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Mặc dù bây giờ trên người Phương Nguyên có năm con cổ trùng Xuân Thu Thiền, Tửu Trùng, Nguyệt Quang Cổ, Tiểu Quang Cổ, Bạch Thỉ Cổ, nhưng mà phối hợp cũng không hợp lý, không hoàn chỉnh.

Nếu như có một con Tỏa Khí cổ che đậy mùi, cộng thêm một con Tiễu Bộ cổ che giấu tiếng bước chân thì hoàn toàn có thể lặng lẽ không tiếng động đến gần lợn rừng trong khoảng cách mười bước.

(*Giải thích tên cổ:

Toả Khí cổ - Toả: khoá, Khí: hơi thở, mùi...

Tiễu Bộ cổ - Tiễu: nhẹ nhàng, yên ắng, Bộ: bước chân)

Nhưng nếu có thêm hai con cổ nữa thì Phương Nguyên phải nuôi bảy con cổ trùng, tiêu hao quá nhiều nguyên thạch, rất khó nuôi nổi.

Cổ sư bình thường chỉ có thể nuôi khoảng bốn năm con cổ trùng cùng cấp bậc, cho nên cổ sư thường không hành động một mình mà tạo thành tổ đội năm người, hoặc ít nhất cũng sẽ có ba người.

Trong tổ đội sẽ có người chuyên phụ trách về điều tra, có người phụ trách tiên phong, có người phụ trách tấn công, có người phụ trách trị liệu, có người phụ trách phòng thủ.

Phương Nguyên không ngừng bước chân, tiếp tục đến gần lợn rừng.

Con lợn rừng gầm nhẹ, bờm trên cổ của nó dựng thẳng một túm lông màu trắng, thứ này biểu hiện ra là nó đang kích động.

Khi Phương Nguyên bước đến gần sát, hạn mức cuối cùng trong lòng lợn rừng cũng bị phá vỡ. Chân trước của nó đào đào đất ba lần, sau đó bốn cái chân cường tráng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip