ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cỏ Dại Cũng Có Hệ Thống

Chương 93. Giới vực hài hòa

Chương 93 : Giới vực hài hòa

Hắc Mao Kim Cương chậm rãi dịch chuyển chân.

Chu Diệp thở phào.

Thể trọng của Hắc Mao Kim Cương quá mức kinh khủng, nếu học chiêu thái sơn áp đỉnh, chỉ sợ đặt mông ngồi là có thể sập một ngọn núi.

Cũng may nó chỉ giẫm một ngón chân lên người Chu Diệp, mà trọng tâm cũng không đặt trên ngón chân kia, bằng không Chu mỗ hắn sẽ làm trận kéo áp.

Chu Diệp run rẩy đứng lên.

Hắc Mao Kim Cương có chút hiếu kỳ, duỗi bàn tay lớn nắm lấy một mảnh lá của Chu mỗ thảo.

Nó trực tiếp cầm Chu Diệp lên, giơ đến trước mắt.

"Ngươi là cái gì?"

Hắc Mao Kim Cương mở miệng hỏi.

Thanh âm vang như sấm khiến cho người ta đinh tai nhức óc.

Chu Diệp rất muốn đề nghị hắn nói chuyện nhỏ giọng một chút.

"Ta là thảo tinh, thế nào?"

"Có chút ý tứ."

Hắc Mao Kim Cương gật gật đầu, sau đó hít sâu một hơi.

Lập tức, hai mắt nó sáng lên.

"Lão đệ, hương vị trên người ngươi không tệ."

Hắc Mao Kim Cương vô cùng mừng rỡ.

Chu Diệp:

". . ."

Mẹ nó.

Một con hươu thích ngửi hương vị trên thân Chu mỗ thì thôi đi, mẹ nó một Kim Cương toàn thân đen xì nhà ngươi còn ngửi cái cọng lông.

Lục hút mạnh mẽ truyền đến trong lỗ mũi Hắc Mao Kim Cương.

Chu Diệp thở dài, bất đắc dĩ phiêu đãng trong tay Hắc Mao Kim Cương .

Hắn sợ Hắc Mao Kim Cương lỡ buông tay ra, Chu mỗ hắn sẽ rơi vào trong lỗ mũi nó.

Nếu vậy thì quá mức kinh khủng, có thể khiến cho Chu mỗ hắn có ý nghĩ thăng thiên ngay lập tức.

"Tốt lắm, rất không tệ."

Hắc Mao Kim Cương gật gật đầu.

Hắn bắt đầu nói một mình.

"Hương vị trên thân tiểu thảo tinh này rất dễ ngửi, có nên cất giấu hay không?"

"Nếu vậy thì ngày nào cũng có thể ngửi, ngửi một lần là sảng khoái tỉnh não. . ."

Hắc Mao Kim Cương nâng một cái tay khác sờ cằm suy nghĩ.

Nghĩ mãi nó lại bắt đầu nói một mình,

"Vậy cũng không ổn, nhỡ đâu nghiện cái mùi này, về sau đến lúc đánh nhau với những súc sinh chẳng lẽ cũng phải ngửi một cái cho tỉnh táo?"

Chu Diệp nghe vậy trực tiếp mở miệng nói:

"Đại ca, ta chính là Thanh. . ."

"Ngươi ngậm miệng, để ta nghĩ đã."

Hắc Mao Kim Cương trực tiếp vứt Chu Diệp xuống đất, sau đó dùng bàn tay che lại.

Chung quanh đều là bóng tối, Chu Diệp còn cảm thấy nhiệt độ lòng bàn tay của Hắc Mao Kim Cương, thảo tinh không có tố chất hắn trực tiếp chửi ầm lên.

"Mẹ nó! Ngươi có tin Chu mỗ ta cho người làm ngươi hay không. . ."

Hắn hô lên như vậy, nghe lời đáp lại làm Chu Diệp rất đau lòng.

"Vết thương trên người hơi nặng."

Hắc Mao Kim Cương phối hợp.

Nó nói hơi nhiều.

Hắc Mao Kim Cương lại bắt lấy Chu Diệp, sau đó một tay sờ cằm, vừa suy tư vừa lẩm bẩm:

"Hình như tiểu thảo tinh này có thể chữa thương. . ."

"Nếu trực tiếp ăn luôn thì sẽ phá vỡ quy tắc, chắc chắn không thể chơi như vậy. . ."

"Nhưng, trong tình huống không thương tổn tính mệnh, hẳn là có thể nếm thử hương vị."

Dứt lời, nó liền nắm một mảnh lá của Chu Diệp.

Vừa chạm đến đã trùng hợp đụng trúng chiếc nhẫn của Lộc Tiểu Nguyên.

"Đây là cái gì? Cứng cứng."

Hắc Mao Kim Cương nheo mắt lại.

Có thể là nó bị cận thị nên nhìn không rõ lắm.

Hắn giơ Chu Diệp trước mắt, nheo mắt lại cẩn thận quan sát.

Nhìn nửa ngày lại lắc đầu.

"Thứ gì đây, cứng thì thôi đi, hình như còn không ăn được."

Hắc Mao Kim Cương bĩu môi.

"Đại ca,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip