Chương 94 : Vị kia là. . .
Hắc Mao Kim Cương không thèm để ý lời nói của đại yêu trên núi kia chút nào, nó trực tiếp hô lớn:
"Đại ca! Hôm nay lão Hắc ta thu một tiểu đệ!"
Sắc mặt đại yêu trên đỉnh núi biến thành màu đen, rất tức tối.
Đang trầm mê trong tu luyện lại bị tiếng la kinh động suýt nữa dọa chết nó.
"Ngươi mẹ nó còn tiểu đệ hả, hôm nay lão tử phải dạy dỗ ngươi một trận. . ."
Chu Diệp nhìn thấy linh khí trên bầu trời bắt đầu bạo động.
Trong chớp mắt, những linh khí kia hình thành một ưng trảo kim sắc tóm lấy Hắc Mao Kim Cương.
"Ài, đại ca, đừng mời lão Hắc ta lên núi như vậy, như vậy sẽ làm cho lão Hắc ta rất mất mặt."
Hắc Mao Kim Cương bị ưng trảo kim sắc bắt lấy, bất đắc dĩ kháng nghị.
Ưng trảo kim sắc co lại.
Hắc Mao Kim Cương lập tức bị bắt lên trên đỉnh núi.
Chu Diệp nhìn thấy bộ dáng đại yêu lập tức sững sờ.
Nhìn lông vũ kim sắc phát sáng lập loè như là sắt thép, lại nhìn ánh mắt kiệt ngạo bất tuần kia.
Mẹ nó đó chính là Kim Tiểu Nhị.
Kim Tiểu Nhị trở lại địa bàn của mình quả nhiên là bá khí văng tứ phía.
"Ngươi không có chuyện gì chạy ngàn dặm đến chỗ ta làm gì? Chỉ để cho ta xem tiểu đệ ngươi mới nhận sao?"
Kim Tiểu Nhị mở rộng một cánh, sau đó lạnh như băng hỏi.
Không thể không nói, hiện tại Kim Tiểu Nhị toát ra cảm giác như tổng giám đốc bá đạo.
"Hắc hắc, đại ca, tiểu đệ thu lần này có chút đặc thù."
Hắc Mao Kim Cương lộ ra nụ cười lấy lòng, sau đó nâng tay lên, đưa Chu Diệp đến trước mặt Kim Tiểu Nhị.
"Đại ca ngươi xem, có phải tiểu thảo tinh này rất đặc biệt hay không?"
Hắc Mao Kim Cương nhíu nhíu mày, cười hì hì hỏi.
Kim Tiểu Nhị hơi cúi đầu, ánh mắt ngưng tụ rơi xuống trên ngườiChu Diệp.
Hắn hơi sững sờ.
Cuối cùng mẹ nó có một loại cảm giác đặc biệt quen thuộc .
"Kim huynh sao thế, mới chia tay mấy ngày đã không biết ta hay sao?"
Chu Diệp thở dài một tiếng, có chút đau lòng.
Trong giọng nói dường như tràn ngập thất vọng đối với Kim Tiểu Nhị.
Lời ngầm chính là: Bằng hữu nhà ngươi hơi giả.
Kim Tiểu Nhị ngây người, lập tức kỳ quái hỏi:
"Ngươi là tiểu thảo tinh?"
"Nó không phải là tiểu thảo tinh thì còn có thể là cái gì?"
Hắc Mao Kim Cương nâng lên một cái tay khác, gãi đầu, vẻ mặt mê mang.
Sao cứ cảm thấy hình như đại ca quen biết tiểu thảo tinh thế?
"Kim huynh, ngươi làm ta quá thất vọng, chỉ mấy ngày không gặp, ngươi đã quên ta rồi."
Chu Diệp thở dài.
Kim Tiểu Nhị nghe vậy lập tức phản bác.
"Làm sao có thể! Ngươi chính là bằng hữu tốt của Kim mỗ ta!"
Kim Tiểu Nhị cường điệu nói.
"Nhưng, ta rất hiếu kì, vì sao ngươi lại đụng tới tên gia hỏa này?"
Kim Tiểu Nhị chỉ vào Hắc Mao Kim Cương, hỏi Chu Diệp.
Hắn đang nói sang chuyện khác.
Hắc Mao Kim Cương không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Chu Diệp.
Nó hiểu rồi.
Hóa ra đúng là đại ca mình biết tiểu thảo tinh này thật.
Nói như vậy thì mình muốn làm đại ca của tiểu thảo tinh là không được.
Vấn đề này sao lại khéo như vậy, khiến Kim Cương quá thương tâm rồi.
"Trên đường đụng phải người anh em này đang đánh nhau với một con sư tử, lúc ấy ta tránh không khỏi, chờ đến khi bọn chúng đánh xong, người anh em này lại phát hiện ra ta, nhất định đòi nhận ta làm tiểu đệ."
Chu Diệp nâng lá nhọn chỉ Hắc Mao Kim
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền