Chương 1
Chuẩn bị mang thai tháng thứ ba, Quý Dĩ Ninh thấy được một tin nhắn do thư ký Tần gửi tới wechat của chồng cô Thẩm Yến Chi.
[Áo ngủ em mới mua hình như hơi chật, nếu không anh tới xem giúp em xem nó có nhỏ hay không?]
Phía dưới dòng chữ là một tấm ảnh tự sướng, người phụ nữ mặc một chiếc váy dây màu đỏ với cổ chữ V sâu, bộ ngực trắng nõn lộ ra một nửa, đầy sự quyến rũ.
Bàn tay cầm điện thoại di động của cô siết chặt trong vô thức, lướt lên xem thì mới phát hiện lúc trước hai người này đều là trao đổi công việc bình thường, nhịn không được nhíu nhíu mày.
Là gửi nhầm? Hay là...
Một bàn tay từ phía sau ôm lấy eo cô, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Trong nháy mắt cơ thể nóng rực của Thẩm Yến Chi áp vào người cô, nhẹ nhàng cắn vào vành tai Quý Dĩ Ninh.
"Bà xã, anh đã tắm xong rồi, em muốn ở trên sô pha hay là lên giường?"
Không đợi Quý Dĩ Ninh kịp phản ứng, anh ta đã trực tiếp ôm ngang cô đặt lên sô pha, thân hình cao lớn đè xuống.
"Vì em đã không nói lời nào, vậy anh sẽ chọn thay em, ở trên sô pha đi."
Giọng nói của anh ta có chút khàn khàn, đôi mắt nhìn chằm chằm Quý Dĩ Ninh như toé lên một ngọn lửa, khuôn mặt cô lập tức đỏ ửng.
Cô vốn rất xinh đẹp, hai gò má ửng đỏ dưới ánh đèn giống như là những quả đào chín mọng, mời gọi người ta đến hái.
Đôi mắt Thẩm Yến Chi lại sâu thêm vài phần, cúi đầu định ngậm lấy môi của cô, nhưng cô lại đột nhiên nghiêng đầu sang một bên.
Nhận ra cô đang kháng cự, Thẩm Yến Chi cúi đầu nhìn cô, đáy mắt đều tràn đầy sự nghi hoặc.
"Bà xã, có chuyện gì vậy?"
Người đàn ông ngày thường ở công ty mạnh mẽ vang dội, giờ phút này lại nhìn cô một cách ấm ức, khiến trái tim Quý Dĩ Ninh bỗng dưng mềm nhũn, nhưng cô vẫn không quên tấm ảnh tự sướng vừa rồi.
Cô duỗi một tay ra đặt trên lồng ngực của anh ta, tay kia đưa màn hình điện thoại di động tới trước mắt anh ta.
"Anh giải thích một chút đi đã, đây là có chuyện gì xảy ra?"
Thẩm Yến Chi nhìn thoáng qua, lông mày lập tức nhíu chặt lại, trực tiếp cầm di động bấm gọi một cú điện thoại.
Rất nhanh, bên kia đã kết nối.
"Thẩm tổng, ngài tìm tôi có chuyện gì?"
Sắc mặt Thẩm Yến Chi âm trầm, giọng nói cũng lạnh lùng đến cực điểm.
"Sao tôi không biết, thư ký Tần đổi nghề sang câu dẫn khách hàng từ lúc nào vậy?"
Phía đối diện trầm mặc vài giây, sau đó giọng nói hoảng loạn của Tần Tri Ý mới truyền tới,"Thẩm tổng, xin lỗi ngài, hai tin nhắn kia của tôi là gửi cho bạn trai tôi... Có thể lúc ấy tôi không cẩn thận đã gửi nhầm..."
"Nếu còn có lần sau thì cô tự mình thu dọn đồ đạc rồi cút đi!"
Trong nháy mắt, khi anh ta cúp điện thoại còn nhìn về phía Quý Dĩ Ninh, sắc mặt vốn lạnh như băng của anh ta lại biến thành vẻ dịu dàng, thậm chí còn có một chút ấm ức.
"Bà xã à, cô ta gửi nhầm tin nhắn thôi, nếu em còn tức giận, ngày mai anh sẽ lập tức đuổi việc cô ta, hiện tại đã không còn sớm, không lãng phí thời gian vì người không đáng, chúng ta đã một tuần không gặp nhau rồi, đêm nay em nhất định phải bồi thường thật tốt cho anh đấy!"
Nói xong, anh ta ôm lấy vòng eo cô rồi hôn xuống.
Mặc dụ chuyện này đã được giải thích rõ ràng, nhưng tâm tình Quý Dĩ Ninh cũng bị phá hỏng, cô không có tâm tư làm chuyện kia.
Cô đẩy Thẩm Yến Chi ra,"Đêm nay em hơi mệt... Tối mai lại tiếp tục đi."
Trong mắt Thẩm Yến Chi hiện lên vẻ mất mát, nhưng mà cũng không hề ép buộc cô.
"Được, vậy em ngủ trước đi, bây giờ anh không buồn ngủ, anh đến thư phòng xử lý công việc một lát."
"Ừ."
Nửa đêm, ngoài cửa sổ đổ mưa to.
Quý Dĩ Ninh bị tiếng mưa đánh thức, đưa tay sờ sờ bên cạnh, một mảnh lạnh lẽo.
Cô quay đầu nhìn đồng hồ, ba giờ mười sáu phút sáng.
Thẩm Yến Chi còn đang xử lý công việc?
Cô đứng dậy khoác áo ngủ đi thư phòng, đẩy cửa ra lại phát hiện bên trong tối đen, Thẩm Yến Chi không có ở bên trong.
Ngón tay đang nắm lấy tay nắm cửa của cô không tự chủ mà siết chặt lại, tâm trạng cũng dần dần trầm xuống.
"Leng keng!"
Điện thoại di động đột nhiên vang lên, trong màn đêm yên tĩnh lại càng rõ ràng.
Nhìn thấy ảnh avatar xa lạ đang gửi lời mời kết bạn tốt kia, Quý Dĩ Ninh có loại trực giác rằng sau khi cô chấp nhận cầu kết bạn tốt của đối phương, mình và Thẩm Yến Chi sẽ không thể trở về như trước nữa.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một tiếng sấm, Quý Dĩ Ninh sợ tới mức tay run lên, không cẩn thận chạm vào nút từ chối.
Rất nhanh, đối phương lại gửi tới liên tiếp mấy lời mời xin kết bạn.
[Còn chưa ngủ à? Có phải vì chồng không ở bên cạnh cô không?]
[Tôi bởi vì sét đánh, bị mất điện cho nên cảm thấy sợ hãi, anh ấy liền lo lắng chạy tới đây cùng tôi. ]
[Chẳng lẽ cô không muốn biết chồng cô hiện tại đang ở đâu sao?]...
Nhìn đối phương không ngừng gửi lời mời kết bạn tốt tới mà còn gửi cả những lời khoe khoang, bàn tay Quý Dĩ Ninh cầm điện thoại di động không ngừng run rẩy.
Qua một hồi lâu, cô mới đồng ý.
Vừa chấp nhận yêu cầu kết bạn, đối phương trực tiếp gửi tới một địa chỉ và một chuỗi số.
Quý Dĩ Ninh cắn cắn môi dưới, cầm chìa khóa xe trực tiếp lái xe qua đó.
Đến cửa biệt thự đã là hơn bốn giờ sáng, cô nhập chuỗi số đối phương gửi tới vào, cửa mở ra.
Đèn phòng khách sáng lên, từ cửa ra vào đến cửa phòng ngủ rải rác âu phục của đàn ông, có cả quần lót của phụ nữ, có thể thấy được hai người lúc ấy có bao nhiêu sốt ruột.
Nhìn thấy váy ngủ màu đỏ bị xé nát trước cửa phòng ngủ, trong lòng Quý Dĩ Ninh có loại cảm giác hoang đường, quả nhiên như thế.