ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 2

Đèn phòng khách sáng lên, từ cửa ra vào đến cửa phòng ngủ rải rác âu phục của đàn ông, có cả quần lót của phụ nữ, có thể thấy được hai người lúc ấy có bao nhiêu sốt ruột.

Nhìn thấy váy ngủ màu đỏ bị xé nát trước cửa phòng ngủ, trong lòng Quý Dĩ Ninh có loại cảm giác hoang đường, quả nhiên như thế.

Cửa chính đến phòng ngủ chỉ cách vài mét, Quý Dĩ Ninh lại cảm thấy như đã tiêu hao hết tất cả sức lực của mình, thế cho nên lúc đứng ở cửa phòng ngủ, cô lại sinh ra cảm giác đầu nặng chân nhẹ.

Cô run rẩy vươn tay ra, chậm rãi đẩy cánh cửa khép hờ ra.

Giường lớn là một đống hỗn độn, nam nữ trần như nhộng ôm lấy nhau, tiếng thở dốc dồn dập, đan xen tạo thành một cảnh dâm mỹ, khiến hai mắt Quý Dĩ Ninh đau đớn.

Hai người làm tình đê mê, căn bản không hề phát hiện ra cô đứng ở cửa.

Tay Quý Dĩ Ninh vịn trên khung cửa nổi cả gân xanh, lòng bàn tay trắng nõn bởi vì dùng sức siết chặt mà ra từng vệt hồng.

Cô và Thẩm Yến Chi ở bên nhau tám năm, từ sân trường đến áo cưới, là đôi tình nhân mà bạn bè xung quanh đều hâm mộ.

Trước hôm nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng từ phản bội sẽ xuất hiện giữa hai người bọn họ.

Nhưng hôm nay, hiện thực lại đánh cô một cái tát hung hăng.

Thì ra, lời thề hôn lễ có hoàn mỹ có nghiêm túc hơn nữa, cũng không chống đỡ được lòng người dễ thay đổi.

Cô cảm thấy ghê tởm nhìn không nổi nữa, xoay người lảo đảo chạy về phía cửa, trực tiếp khởi động xe rời đi.

Đi ngang qua một quán bar bên đường, Quý Dĩ Ninh dừng xe đi vào.

Lúc Thời Vi đến, cô đã uống hai chai rượu whisky, ánh mắt đã có chút mê ly.

"Vi Vi, cậu đến rồi à..."

Thấy Quý Dĩ Ninh trái ôm phải ấp, bên cạnh có bốn năm người mẫu nam, Thời Vi nhíu nhíu mày.

"Mọi người đều đi ra ngoài trước đi!"

"Đừng nha, bọn họ ở chỗ này rất tốt..."

"Đều đi ra ngoài cho tôi!"

Sau khi đuổi đám người mẫu nam đi, Thời Vi ngồi xuống bên cạnh Quý Dĩ Ninh,"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"

Thời Vi và Quý Dĩ Ninh là bạn cùng phòng thời đại học, cũng là nhân chứng chứng kiến tình cảm của bọn họ từ sân trường đến áo cưới.

Mấy năm nay Thẩm Yến Chi đối tốt với Quý Dĩ Ninh bao nhiêu cô ấy đều nhìn thấy, cho nên khi nghe được Quý Dĩ Ninh nói Thẩm Yến Chi ngoại tình, phản ứng đầu tiên chính là có phải bên trong có hiểu lầm gì hay không.

Nghe được tên Thẩm Yến Chi, ánh mắt của Quý Dĩ Ninh tối sầm, cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế này lại lần nữa tràn về.

"Tớ không muốn nghe cái tên đó vào lúc này."

Cô nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ tới Thẩm Yến Chi sẽ phản bội mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh ta lên giường cùng một người phụ nữ khác, nói là vạn tiễn xuyên tâm cũng không quá đáng.

"Tớ chỉ cảm thấy, anh ấy yêu cậu như vậy, không giống như người sẽ ngoại tình, có phải trong này có hiểu lầm hay không."

Quý Dĩ Ninh cười lạnh một tiếng: "Tớ tận mắt nhìn thấy, còn gọi là hiểu lầm sao?"

Bầu không khí trong phòng trong nháy mắt trầm mặc xuống, thấy Quý Dĩ Ninh uống rượu như không muốn sống, Thời Vi nhịn không được đoạt lấy ly rượu trong tay cô: "Cho dù anh ấy thật sự ngoại tình, cậu cũng không nên dùng phương thức mua say này để trừng phạt mình, cậu... kế tiếp định làm thế nào?"

"Đương nhiên là ly hôn, hiện tại chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng mà tớ nhìn thấy anh ta lên giường với người phụ nữ kia, tớ lập tức cảm thấy ghê tởm."

Nhìn đôi mắt đỏ bừng cùng với sự không cam lòng của cô, Thời Vi tràn đầy đau lòng.

"Tạm thời đừng nghĩ nữa, cậu bây giờ cần nghỉ ngơi thật tốt, chờ sau khi tâm tình bình phục lại muốn làm như thế nào thì làm thế ấy, tớ đưa cậu trở về."

Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Không... Tớ không muốn về."

Vừa về đến cái nhà kia, cô khẳng định sẽ không ngừng nhớ tới cảnh tượng Thẩm Yến Chi ngoại tình, chỉ cần nhớ lại một lần, sẽ lại cảm thấy ghê tởm một lần.

Thấy vẻ mặt cô kháng cự, Thời Vi cũng không kiên trì,"Vậy tớ đặt khách sạn cho cậu nhé."

Sau khi đặt xong khách sạn, Thời Vi đưa Quý Dĩ Ninh đến cửa khách sạn, có chút lo lắng nói: "Cậu chắc chắn không cần tớ đưa cậu lên chứ?"

Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Không cần, cậu mau về nghỉ ngơi đi."

Cô cầm thẻ phòng vẫy vẫy tay với Thời Vi rồi xuống xe đi về phía khách sạn, thấy bước chân cô coi như vững vàng, Thời Vi cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nhìn cô đi vào khách sạn mới lái xe rời đi.

Nhưng mà còn một chuyện cô ấy không biết chính là, lúc Quý Dĩ Ninh uống say không có gì khác nhau so với lúc bình thường, chỉ liếc mắt nhìn qua thì thấy rất tỉnh táo, nhưng thật ra trong đầu đã sớm là một đống hỗn độn.

Cô cầm thẻ phòng đi vào thang máy, quẹt thẻ xong, thang máy khép lại bắt đầu đi lên.

Rất nhanh, một tiếng đinh vang lên, cửa thang máy mở ra.

Trong khoảnh khắc bước ra khỏi thang máy, hai chân Quý Dĩ Ninh mềm nhũn suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Đỡ lấy bức tường bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững, cô xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, vừa đi vào trong vừa kiểm tra số phòng.

Nhưng mà giờ phút này hơi rượu bốc lên, khi cô nhìn đồ vật trước mắt đều toàn là hình bóng mờ ảo, khi nhìn đến số phòng 8919. cô trực tiếp quẹt thẻ để mở cửa.

Không nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, cô nhíu nhíu mày, đưa tay đang định đẩy cửa thì bỗng nhiên cửa mở ra.

Quý Dĩ Ninh sửng sốt một chút, còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay lớn đã kéo cô vào trong bóng tối.