Chương 1223
Thời Vi mở WeChat, nhấn vào khung trò chuyện với người có tên ghi chú là Từ Tấn.
Trên màn hình hầu như toàn là tin nhắn của cậu ta gửi đến.
[Chị ơi, chị bận à? Lúc nãy đang học thì ngoài cửa sổ đổ tuyết, tự dưng em lại nghĩ đến chị. ]
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp khung cảnh tuyết rơi bên ngoài lớp học đại học.
Tin nhắn này gửi từ hôm qua. Khi đó Thời Vi đang vội hoàn thành tiến độ tài liệu, chỉ liếc qua rồi đặt điện thoại xuống, sau cũng quên mất không trả lời.
Sáng nay cậu ta gửi một sticker chào buổi sáng, theo sau là một biểu cảm ngáp ngủ.
[Buổi sáng mùa đông thật khó dậy quá đi, chỉ muốn hàn mình vào chăn luôn cho rồi. ]
Nhìn dòng tin này, Thời Vi không nhịn được mà bật cười.
Vừa định nhắn lại thì khung trò chuyện lại hiện lên một tin mới.
[Chị ơi, vẫn chưa xong việc à? Mai em rảnh, nếu chị vẫn phải đi làm thì để em nấu cơm đem tới cho chị nha?]
Thời Vi nhướng mày, lập tức gọi điện thoại qua.
Chưa đến vài giây, bên kia đã bắt máy, giọng Từ Tấn vang lên mang theo chút căng thẳng:
"Chị... chị ơi, sao chị lại gọi điện cho em vậy?"
"Làm phiền em à?"
"Không... không đâu, em chỉ là thấy hơi bất ngờ..."
Thời Vi cười khẽ, hỏi:
"Em ăn tối chưa?"
"Ăn... ăn chưa... à không, vẫn chưa... trường em mới mở một tiệm mì trong căng tin, ngon lắm, chị có muốn đến thử không?"
Giọng điệu thận trọng, dè dặt của cậu ta khiến lòng Thời Vi mềm xuống.
"Được, đợi chị hai mươi phút."
Cúp máy, Thời Vi lập tức gọi cho Tô Dĩ Ninh.
"Được thôi." Tô Dĩ Ninh đáp lời.
Thời Vi liền than thở:
"Nhưng cậu đã có đứa thứ hai rồi, còn tớ thì đến một đối tượng kết hôn cũng không có, thế giới này đúng là ác độc với tớ quá đi!"
Tô Dĩ Ninh bật cười:
"Rồi sẽ có thôi. Lần trước cậu còn đi ăn với em trai nhỏ nữa mà? Tiến triển thế nào rồi?"
Thời Vi bĩu môi:
"Đừng nhắc nữa, bị Thẩm Nghi Tu phá hỏng hết rồi. Nhắc đến là tớ lại thấy bực."
"Cậu với Thẩm Nghi Tu thật sự không thể nữa à?"
Tô Dĩ Ninh hỏi tiếp.
Thời Vi cụp mắt xuống, hồi lâu mới khẽ nói:
"Không biết nữa, giờ trong lòng tớ cũng rất rối. Hôm đó tớ nói chỉ cần cậu ta không gặp Cao Tuyết trong một tháng, tớ sẽ tha thứ... Đành để đến khi hết thời hạn rồi tính tiếp vậy."
Cô và Thẩm Nghi Tu bên nhau lâu như thế, làm sao nói buông là buông được.
Cô vẫn còn tình cảm với hắn, nhưng mỗi khi đối diện, trong đầu lại cứ lặp đi lặp lại câu hỏi: những lời hắn từng nói với cô, rốt cuộc câu nào là thật, câu nào là giả?
Nếu cả đời cứ phải sống trong sự hoài nghi mâu thuẫn thế này, cô chắc chắn không thể chịu đựng nổi.
Tô Dĩ Ninh nhẹ giọng an ủi:
"Cậu cứ từ từ suy nghĩ, chuyện tình cảm ấy mà, hợp thì ở lại, không hợp thì rời đi. Dù sao điều chúng ta theo đuổi là hạnh phúc, chứ không phải là một cuộc hôn nhân hình thức."
Bước vào hôn nhân là để mưu cầu hạnh phúc, không bước vào cũng vậy.
Cô lựa chọn kết hôn với Thẩm Tứ vì cô chắc chắn mình sẽ không thể yêu ai khác ngoài anh.
"Ừ, tớ hiểu rồi, không nói nữa nhé, tớ đi kiếm gì đó ăn tối đã."
Thời Vi nói rồi cúp máy.
Kế tiếp, Thời Vi lập tức lái xe đến trường đại học S.
Vừa đỗ xe ở bãi gần cổng trường, cô đã thấy Từ Tấn đi từ bên trong ra đón.
Cô mở cửa xe bước xuống, cũng bước về phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền