ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1224

"Vậy chút nữa ăn xong, em dẫn chị đi tham quan một vòng nhé."

"Được, làm phiền em rồi, đàn em."

Cùng lúc đó, trong văn phòng, Thẩm Nghi Tu đang xem tài liệu thì thư ký gõ cửa bước vào.

"Thẩm tổng, sau khi tan làm Thời tiểu thư đã đến trường đại học S."

Tay đang cầm tài liệu của Thẩm Nghi Tu khựng lại, siết chặt đến mức gần như biến dạng, giọng hắn lạnh như băng:

"Cô ấy đến gặp tên nhóc kia à?"

"Việc đó thì tôi chưa rõ, có cần điều tra không ạ?"

"Không cần, cô ra ngoài đi."

Sau khi thư ký rời đi, Thẩm Nghi Tu đặt tài liệu xuống, cầm điện thoại bên cạnh, do dự vài giây rồi nhắn tin cho Thời Vi: [Vi Vi, ngày mai chị rảnh không? Em đã đặt chỗ ở nhà hàng kiểu Âu mà lần trước chị nói muốn thử, mình cùng đi ăn trưa nhé?]

Tin nhắn gửi đi như chìm vào đáy biển.

Thẩm Nghi Tu chờ hơn nửa tiếng mà vẫn không nhận được hồi âm, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng rõ rệt.

Đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Nghi Tu vang lên, là cuộc gọi từ Thiệu Cảnh Thành.

"Nghi Tu, Cao Tuyết vì cậu mà bị thương, giờ vẫn còn nằm viện, cậu không đến thăm cũng được đi, nhưng đến một cuộc điện thoại hỏi han cũng không có, cậu thấy như vậy có quá đáng không?"

"Giờ tôi có việc, tôi rất biết ơn vì cô ấy đã cứu tôi. Sau này nếu cô ấy có yêu cầu gì, trong khả năng của tôi, tôi sẽ làm. Nhưng tôi sẽ không gặp cô ấy nữa."

Nghe vậy, giọng Thiệu Cảnh Thành lập tức bùng nổ:

"Cậu nói cái gì? Thẩm Nghi Tu, cậu còn lương tâm không đấy? Cao Tuyết vì cậu mới bị thương, chúng ta còn là bạn bè bao năm trời, cậu thật sự muốn vì Thời Vi mà cắt đứt với cô ấy sao?"

Thẩm Nghi Tu dừng bước, giọng nói bình tĩnh nhưng chắc nịch:

"Giữa Thời Vi và cô ấy, tôi chọn Thời Vi."

"Được thôi, Thẩm Nghi Tu, cậu đừng có mà hối hận!"

Nói xong, Thiệu Cảnh Thành liền cúp máy.

Thẩm Nghi Tu đặt điện thoại xuống, xoay người rời khỏi văn phòng. Hắn đứng dậy, vừa khoác áo định ra ngoài.

Ở một diễn biến khác, Thiệu Cảnh Thành trở về phòng bệnh, Cao Tuyết ngước nhìn anh ta đầy mong đợi:

"Cảnh Thành, sao rồi? Nghi Tu đồng ý tới thăm em chứ?"

Chạm phải ánh mắt tràn đầy hy vọng của Cao Tuyết, Thiệu Cảnh Thành mím môi, cụp mắt xuống không dám nhìn cô ta.

"Cao Tuyết... Dạo này Nghi Tu bận việc, nên không có thời gian qua đây. Đợi mấy hôm nữa cậu ấy hết bận, chắc chắn sẽ tới."

"Anh không cần lừa em nữa đâu."

Cao Tuyết ngắt lời anh, cụp mắt xuống, giọng mang theo vẻ tự giễu:

"Anh ấy không bận gì hết, chỉ là không muốn tới, đúng không?"

"Cao Tuyết..." Thiệu Cảnh Thành bước tới bên giường bệnh, định an ủi cô ta, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào.

"Cảnh Thành, em muốn ở một mình một lát... được không?"

Nhìn vẻ mặt đau khổ của Cao Tuyết, trong lòng Thiệu Cảnh Thành dâng lên một trận xót xa.

Đồng thời cũng cảm thấy không đáng thay cho cô ta.

Cô ra vì cứu Thẩm Nghi Tu mà bị thương, vậy mà từ lúc nhập viện tới giờ, Thẩm Nghi Tu ngoài việc để trợ lý tới thanh toán viện phí và đưa ít đồ bồi bổ thì chưa từng xuất hiện.

Cho dù chỉ là bạn bè bình thường, cũng không nên lạnh nhạt đến mức này, huống chi họ còn có từng ấy năm tình cảm.

Càng nghĩ, Thiệu Cảnh Thành càng tức giận.

Anh ta hít sâu một hơi, nhìn Cao Tuyết nói:

"Cao Tuyết, em yên tâm, anh nhất định sẽ khiến Thẩm Nghi Tu tới thăm em!"

Nói xong,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip