ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1226

Sáng hôm sau, Thời Vi vừa dậy và rửa mặt xong, đã nhận được tin nhắn của Từ Tấn.

Từ Tấn: Chị ơi, buổi sáng tốt lành- Chị dậy chưa đó? Hôm nay trời đẹp lắm, mình ra ngoài chơi nhé?

Thời Vi: Không được, hôm nay chị có việc rồi.

Từ Tấn: Vậy... thôi vậy...

Nhìn biểu cảm thở dài mà cậu ta gửi kèm, Thời Vi không nhịn được bật cười.

Nghĩ đến tối qua hai người đi dạo trong khuôn viên trường, vô tình cô nhìn thấy đôi giày của cậu ta đã giặt tới mức bạc màu, viền còn bị sờn rách, nét cười trên mặt cô cũng nhạt đi vài phần.

Suy nghĩ một lúc, cô lại gửi tin nhắn hỏi Từ Tấn có rảnh đi mua sắm cùng không.

Cậu ta lập tức đồng ý, hai người hẹn nhau một tiếng sau gặp ở cổng trường S.

Một tiếng sau, Thời Vi đón Từ Tấn, rồi lái xe tới trung tâm thương mại.

"Chị ơi, hôm nay sao tự dưng lại đi mua sắm vậy? Muốn mua gì hả?"

Thời Vi gật đầu:

"Ừ, có một người bạn của chị đang mang thai, nên chị muốn tới đây mua quà cho mẹ và bé."

"À, ra vậy."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, nửa tiếng sau xe dừng ở bãi đỗ tầng hầm của trung tâm thương mại.

Xuống xe, Thời Vi lập tức dẫn Từ Tấn lên khu thời trang ở tầng hai.

Vừa bước vào khu mua sắm, Từ Tấn đã cảm nhận được ánh mắt xung quanh đang nhìn mình có gì đó không ổn.

Ánh nhìn ấy cậu ta từng gặp nhiều lần rồi, cái kiểu khinh miệt nhưng lại cố tỏ ra lịch thiệp, như thể chỉ cần thể hiện sự khinh bỉ quá rõ thì chính họ cũng bị hạ thấp phẩm giá.

Trước đây cậu ta rất ghét kiểu ánh mắt đó, nhưng bây giờ...

Cậu ta bước theo sau Thời Vi, cúi đầu lên tiếng dè dặt:

"Chị ơi, hay là em về bãi đỗ xe đợi chị nhé?"

Thời Vi quay đầu nhìn cậu: "Tại sao?"

Từ Tấn lúng túng:

"Em cảm thấy đi cùng chị sẽ khiến chị mất mặt."

Nhìn thấy sự bất an và ngượng ngùng trong mắt cậu ta, Thời Vi khẽ nhíu mày, rồi không chút do dự khoác tay cậu ta.

"Em không ăn trộm cũng chẳng cướp giật, có gì mà phải mất mặt?"

Thời Vi nhìn cậu ta, ánh mắt đầy chân thành và dịu dàng.

Trái tim Từ Tấn như bị một chiếc lông vũ mềm mại khẽ cọ qua, ngưa ngứa, là cảm giác mà trước giờ cậu ta chưa từng có.

"Chị ơi... chị mà cứ như vậy... em thật sự sẽ thích chị mất."

Thời Vi bật cười:

"Thế thì tốt chứ sao, chị vốn là người ai gặp cũng thích mà. Đi thôi, hôm nay chị cần mua khá nhiều đồ."

Trong lúc đó, ở một nơi khác...

"Vi Vi, em thật sự không chịu nổi khi thấy chị cười với người đàn ông khác, cũng không chịu nổi khi phải trơ mắt nhìn chị yêu người khác. Như thế với em quá tàn nhẫn rồi, chị chờ em một tháng thôi, được không? Một tháng sau, cho cả hai chúng ta một cơ hội bắt đầu lại."

Thẩm Nghi Tu nói, giọng đầy đau khổ.

Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Thẩm Nghi Tu, Thời Vi vô thức siết chặt quai túi, quay đầu đi, không muốn nhìn vào hắn.

"Thẩm Nghi Tu, cậu không có tư cách ra điều kiện với tôi, mà tôi cũng không có nghĩa vụ phải chờ cậu một tháng."

Trong mắt cô, Thẩm Nghi Tu căn bản không thể nào kiềm chế việc không gặp Cao Tuyết suốt một tháng.

Dù trước đây hắn từng hứa hẹn, nhưng lại sau lưng cô đi gặp Cao Tuyết hết lần này đến lần khác.

Cô đã không còn tin hắn nữa.

Trong lúc nói chuyện, Thẩm Nghi Tu càng ôm Thời Vi chặt hơn, giống như muốn hòa cô vào trong cơ thể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip