Chương 1225
Thời Vi cùng Từ Tấn đi dạo quanh trường đại học, sau đó chia tay ở cổng.
Cô xoay người chuẩn bị rời đi thì Từ Tấn chợt gọi với theo:
"Chị ơi, chờ một chút..."
Thời Vi nghi hoặc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt cẩn trọng của cậu ta, không nhịn được bật cười:
"Sao vậy, đàn em Từ?"
Từ Tấn có vẻ rất căng thẳng, hai tay siết chặt, hít sâu một hơi rồi mới lên tiếng:
"Chị... chị có thể cho em ôm một cái không?"
Khi nói, cậu ta thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Thời Vi, vành tai cũng đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Thời Vi thoáng sững người, sau đó bật cười, rồi bước đến gần cậu ta.
Khi cô tới gần, Từ Tấn liền ngửi thấy mùi hoa dành dành thoang thoảng trên người cô.
Mùi hương ấy nhanh chóng bao trùm lấy cậu ta.
Khoảnh khắc Thời Vi đặt tay lên eo cậu ta, cả người Từ Tấn như bị điện giật, cứng đờ tại chỗ.
Rất nhanh sau đó, Thời Vi buông cậu ta ra, cười nói:
"Cảm ơn em đã mời chị ăn tối và cùng chị đi dạo hôm nay. Ngủ ngon nhé."
"Ngủ... ngủ ngon..."
Khi Thời Vi rời đi, mùi hương hoa dành dành quanh người cũng dần tan biến, trong lòng Từ Tấn trào dâng một nỗi hụt hẫng khó tả.
Chỉ đến khi xe Thời Vi khuất bóng khỏi tầm mắt, Từ Tấn mới hoàn hồn, quay người bước về ký túc xá.
Vừa đến dưới lầu, điện thoại cậu reo lên.
Thấy hai chữ Cao Tuyết trên màn hình, Từ Tấn cụp mắt, đi ra góc vắng rồi mới nghe máy.
"Có chuyện gì?"
"Không có gì, chỉ là muốn hỏi xem cậu với Thời Vi tiến triển tới đâu rồi?"
"Vẫn vậy thôi, nếu không có gì nữa thì tôi cúp máy đây."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười lạnh:
"Từ Tấn, nếu muốn tôi tiếp tục trả viện phí cho mẹ cậu, thì tốt nhất hãy làm theo lời tôi, nếu không cậu cứ chuẩn bị lo hậu sự cho bà ấy đi."
Từ Tấn siết chặt điện thoại, mất mấy giây mới đè nén được cảm xúc dâng trào.
"Biết rồi, tôi sẽ làm theo lời chị."
"Một tháng, tôi muốn nghe được tin cậu với Thời Vi đã ở bên nhau."
Không để cậu ta nói thêm gì, đối phương lập tức cúp máy.
Từ Tấn lặng lẽ buông tay xuống, điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới từ trong bóng tối bước ra, nhanh chóng quay lại ký túc xá.
Cùng lúc ấy, ngón tay Cao Tuyết siết chặt điện thoại đến trắng bệch, vẻ mặt cũng tối sầm lại. Cô ta tuyệt đối sẽ không để Thời Vi tiếp tục ở bên Thẩm Nghi Tu!... Cô ta ghen đến phát điên. Có lúc hận Thời Vi tới mức chỉ mong cô biến mất khỏi thế giới này. Như vậy thì sẽ không ai tranh giành Thẩm Nghi Tu với cô ta nữa. Bởi vì cô ta biết, chỉ cần nói ra, thì ngay cả làm bạn cũng không thể nữa. Ban đầu cô ta nghĩ, chỉ cần có thể ở bên hắn dưới thân phận bạn bè, như thế cũng được rồi. Thế nhưng Thẩm Nghi Tu lại có người mình thích. Khi biết người hắn thích là Thời Vi, lại còn theo đuổi suốt mà không được hồi đáp, Cao Tuyết từng nghĩ, có lẽ mình còn cơ hội. Cô ta không ngờ, Thời Vi lại đồng ý ở bên Thẩm Nghi Tu. Cô ta hiểu rất rõ, hắn chỉ coi cô ta là bạn, nên mới không dám thổ lộ tình cảm.
Thời Vi về đến nhà, thấy xe Thẩm Nghi Tu lại đậu trước cửa, cô không nhịn được nhíu mày.
Xuống xe đi thẳng đến trước mặt hắn, cô ngẩng đầu, sắc mặt lạnh nhạt:
"Thẩm Nghi Tu, anh lại..."
Lời còn chưa dứt, đã bị hắn bất ngờ kéo vào lòng.
Thời Vi sững người, hoàn hồn lại thì lập tức nổi giận: "Buông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền