ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1253

Hai người vừa nói vừa bước vào phòng trang điểm, Tô Dĩ Ninh kể sơ qua về quá trình cô quen biết Tô Duệ cho Thời Vi nghe.

Nghe xong, Thời Vi không khỏi cảm thán:

"Anh họ cậu tốt thật đấy."

Dù trước đây chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng tiếp xúc, vậy mà vẫn sẵn sàng tặng cô một món quà cưới quý giá thế này. Đủ thấy anh ấy thật lòng coi cô là người thân.

Bị ánh mắt tò mò của Thời Vi nhìn chằm chằm, Tô Dĩ Ninh mím môi, chậm rãi nói:

"Anh ấy là anh họ của tớ. Nhưng trước khi cậu nói ra chuyện giá trị, tớ không hề biết món này đắt đến vậy."

Nếu sớm biết giá trị, cô đã không nhận rồi.

Thời Vi là bạn thân nhiều năm của cô, chỉ liếc mắt là biết cô đang nghĩ gì.

"Dĩ Ninh, cậu đừng nghĩ nhiều. Nếu anh họ cậu đã có khả năng tặng sợi dây chuyền này, thì chắc chắn là không tiếc. Quan trọng là tấm lòng của anh ấy, thật sự muốn cậu được hạnh phúc. Nhưng mà... sao đột nhiên lại xuất hiện một anh họ thế?"

"Ừ, chỉ là quà cưới hơi đắt quá, sau này nếu anh ấy cưới vợ, mình cũng phải tặng món gì tương xứng. Nghĩ tới thôi đã thấy nhức đầu rồi."

Thời Vi phì cười:

"Cậu có đang làm ăn trao đổi đâu, còn tính toán tương xứng gì chứ? Sau này anh ấy kết hôn, cậu chọn món quà tốt nhất trong khả năng của mình là được rồi."

Tô Dĩ Ninh nghĩ lại, cảm thấy Thời Vi nói có lý, gật đầu:

"Ừ, để sau này tớ nghĩ xem nên tặng gì."

Thay đồ xong, hai người quay lại hội trường, Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ bắt đầu đi mời rượu từng bàn.

Đến khi tiệc cưới kết thúc thì trời đã xế chiều, hơn sáu giờ.

Tô Dĩ Ninh mệt đến mức không muốn nhúc nhích, lúc tẩy trang còn dựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, cô đã về đến biệt thự, người cũng đã được thay thành đồ ngủ, trong mắt hiện lên chút ngạc nhiên, cô vén chăn xuống giường.

Rửa mặt xong, vừa xuống lầu đã thấy dì Tiền tiến lên đón:

"Cô Tô... à không, thiếu phu nhân, cô đói không? Bếp còn giữ ấm thức ăn."

Tô Dĩ Ninh nhìn bà, bật cười:

"Cháu không đói đâu dì Tiền, trước sao gọi thì cứ gọi vậy, giờ tự nhiên đổi cách gọi cháu thấy không quen."

Dì Tiền cười hiền:

"Rồi cô sẽ quen thôi."

"À đúng rồi, A Tứ đâu rồi ạ?"

"Cậu chủ uống không ít rượu, sợ người nồng mùi rượu ảnh hưởng đến cô nên sang thư phòng nghỉ rồi."

"Còn Đậu Đậu?"

"Cậu chủ nhỏ ngủ rồi ạ."

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh gật đầu, xoay người đi về phía thư phòng.

Tới trước cửa, cô nhẹ nhàng đẩy ra, thấy Thẩm Tứ đang nằm trên ghế sofa ngủ, liền bước vào nhẹ nhàng.

Chiếc ghế sofa trong thư phòng vừa đủ để cô nằm khi đọc sách, nhưng với vóc dáng cao lớn của Thẩm Tứ thì lại hơi chật chội.

Cô đi đến cạnh ghế, thấy anh còn chưa tháo cà vạt, đã vậy còn nằm ngủ nguyên bộ vest, ánh mắt không khỏi lộ vẻ xót xa.

Khoảng thời gian này, vì tổ chức lễ cưới mà anh hẳn đã rất vất vả.

Tô Dĩ Ninh khẽ cúi người, giúp anh tháo cà vạt, rồi cởi vài cúc áo sơ mi cho anh dễ thở hơn, sau đó đắp chăn lên người anh và lặng lẽ rời khỏi thư phòng.

Vì chưa buồn ngủ, cô định ngồi ngoài phòng khách một lát.

Vừa ngồi xuống, dì Tiền đã mang một chiếc áo khoác mỏng ra cho cô.

"Thiếu phu nhân, buổi tối nhiệt độ thấp, cô mặc thêm đi cho ấm."

"Cảm ơn dì, dì đi nghỉ đi ạ. Cháu chưa ngủ được nên ra đây ngồi một lát thôi."

"Vậy để tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip