Chương 1254
Bên kia, Thời Vi đang ngồi uống rượu với Từ Tấn trong quán bar, chưa nhìn thấy tin nhắn.
Thời Vi ôm lấy chai rượu, gương mặt ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh mơ màng, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm phần mê hoặc.
Từ Tấn nhìn cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
"Chị say rồi, để em đưa chị về."
Thời Vi lắc đầu:
"Không, tôi chưa say! Tôi còn uống được! Hôm nay tôi vui, tôi mời, tiếp tục uống đi!"
Từ Tấn nhíu mày, vươn tay định giật lấy chai rượu trong tay cô, nhưng Thời Vi không chịu buông. Hai người giằng co, khiến cô trượt chân ngã thẳng vào lòng cậu ta.
Mặt cô đập mạnh vào ngực cậu ta, đau đến mức nhăn mày:
"Cứng quá đi!"
Thời Vi đưa tay xoa xoa mặt, lại định đẩy cậu ta ra, nhưng do uống quá nhiều, động tác lề mề chẳng có chút sức lực nào.
So với đẩy, trông giống như đang sờ hơn.
Từ Tấn cảm nhận được bàn tay mềm mại của cô cứ xoa qua xoa lại trước ngực mình, cả người lập tức cứng đờ.
Cậu ta nắm lấy tay cô, giọng khàn khàn:
"Chị... đừng động nữa. Nếu không, tiếp theo xảy ra chuyện gì em thật sự không đảm bảo nổi đâu."
Thời Vi ngước mắt nhìn cậu ta, ánh mắt đầy mơ hồ:
"Em nói gì cơ?"
Cồn đã làm chậm phản ứng của cô, khiến cô không nghe rõ, cũng chẳng hiểu cậu ta đang nói gì.
Từ Tấn thở dài một tiếng, đưa tay che mắt cô lại.
Bị cô nhìn thêm chút nữa, e rằng cậu ta thật sự sẽ không kìm chế nổi.
Dù sao cậu ta cũng là một người đàn ông bình thường.
Thời Vi trước mặt cậu ta say đến thế, là vì nghĩ cậu ta không dám làm gì sao? Hay là chưa bao giờ coi cậu ta là đàn ông, chỉ là một món tiêu khiển?
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Từ Tấn vang lên.
Thấy người gọi đến, mắt cậu ta lóe lên tia chán ghét.
Cậu ta không muốn nghe, nhưng vì tiền thuốc men cho mẹ, cậu ta đành phải bấm máy.
Cậu ta đặt Thời Vi lên ghế sofa, rồi bước ra khỏi phòng mới nhận cuộc gọi.
"Ngày mai là hạn nộp tiền viện phí cho mẹ mày rồi đó, đến giờ vẫn chưa thấy gì, chắc là không muốn lấy tiền nữa nhỉ? Hay là mày cặp được Thời Vi rồi nên không cần tao nữa?"
"Đáng tiếc là cô ta còn chưa biết mày tiếp cận cô ta có mục đích, muốn tao nói giúp mày không?"
- Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy đe dọa.
Từ Tấn cúi đầu, trong mắt phủ một tầng âm u:
"Ảnh tôi sẽ gửi sau."
Nói xong, cậu ta dập máy.
Đút điện thoại vào túi, cậu ta không quay lại ngay, mà đứng dựa vào tường, châm một điếu thuốc.
Khói thuốc mờ mịt che khuất gương mặt cậu ta, không ai nhìn rõ tâm trạng.
Cuộc đời cậu ta từ lúc sinh ra đã bị phủ bóng tối, dù cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi.
Một lát sau, điện thoại lại vang lên một tiếng, lần này là tin nhắn từ Cao Tuyết.
[Từ Tấn, mẹ mày đang nằm phòng chăm sóc đặc biệt, mỗi ngày viện phí vài chục ngàn. Dù mày bán máu bán thận cũng không đủ đâu. Tao chỉ bảo mày chụp vài tấm ảnh giường chiếu với Thời Vi thôi, có thiệt thòi gì? Mày đừng nói là thật sự yêu cô ta nhé. Tao khuyên mày nên biết thân biết phận, cô ta không đời nào thích loại hạ đẳng như mày đâu!]
Từ Tấn đọc xong, mặt không cảm xúc, xoá tin nhắn, dụi tắt điếu thuốc rồi quay lại phòng.
Trong lúc cậu ta vắng mặt, Thời Vi lại uống thêm một chai nữa.
Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ngẩng đầu lên, thấy là cậu ta, liền nở nụ cười:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền