Chương 1256
Sau khi Từ Tấn xuống xe, cậu ta vẫy tay chào Thời Vi rồi xoay người đi vào khuôn viên trường.
"Vâng, chị tạm biệt."
Thời Vi hơi sững người, sau đó bật cười:
"Được rồi, chị biết rồi, em vào đi."
Thời Vi quay đầu xe rời đi. Vừa đến dưới lầu nhà họ Thời đã bị Thẩm Nghi Tu chặn lại.
Nhận thấy tâm trạng hắn có vẻ không ổn, Thời Vi mím môi:
"Tổng giám đốc Thẩm, cậu có chuyện gì sao?"
Thẩm Nghi Tu nhìn chằm chằm vào cô, không bỏ sót chút biến hóa nào trên gương mặt cô:
"Chị với Từ Tấn rốt cuộc là chuyện gì? Chị thật sự thích thằng nhóc đó rồi à?"
Thời Vi khẽ nhíu mày:
"Tôi với cậu ấy thế nào thì liên quan gì đến cậu? Tôi cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo với cậu."
"Vi Vi, tối qua chị đi mở phòng với nó đúng không?"
Thời Vi dừng bước, ánh mắt nhìn hắn lạnh lẽo:
"Thẩm Nghi Tu, cậu còn cho người theo dõi tôi?"
Ánh mắt chất vấn kia khiến Thẩm Nghi Tu bật cười lạnh:
"Nếu em thật sự cho người theo dõi chị, thì tối qua hai người đã chẳng được ở với nhau cả đêm!"
"Dù cậu có theo dõi tôi hay không, thì tôi qua lại với ai là quyền của tôi. Mong Tổng giám đốc Thẩm đừng tò mò về chuyện riêng của tôi nữa."
Thẩm Nghi Tu túm lấy cổ tay cô, giọng trầm xuống:
"Vi Vi, một tháng sắp hết rồi, chị đừng quên lời hứa trước đó của chị."
Thời Vi hất tay hắn ra:
"Còn một tuần nữa mới đến hạn một tháng, đến lúc đó rồi nói."
Dứt lời, cô quay người bỏ đi.
Thẩm Nghi Tu nhìn bóng lưng cô, lại nghĩ tới mấy tấm ảnh ẩn danh được gửi tới hộp thư sáng nay, sắc mặt càng trở nên u ám cực độ.
Hắn cố ép mình bình tĩnh lại, sau đó gọi điện cho trợ lý.
"Đi tra giúp tôi xem người gửi ảnh ẩn danh vào email sáng nay là ai!"
Cúp máy xong, sắc mặt Thẩm Nghi Tu âm trầm. Xem ra, đã đến lúc phải dằn mặt Từ Tấn rồi!
Hắn đang chuẩn bị rời đi thì điện thoại lại vang lên lần nữa.
Thấy là một số lạ, hắn thoáng hiện vẻ chán ghét trong mắt, lập tức từ chối rồi chặn luôn.
Từ sau khi hắn chặn số Cao Tuyết, ngày nào cô ta cũng dùng số mới để gọi cho hắn. Ban đầu hắn còn nghe mấy cuộc gọi lạ đó, nhưng sau thì cứ số nào lạ gọi đến là hắn lại chặn luôn.
Thế nhưng Cao Tuyết như không biết mệt là gì, ngày nào cũng gọi tới.
Hắn nhét điện thoại vào túi rồi lên chiếc xe đỗ ven đường rời đi.
Ở một nơi khác, Cao Tuyết tức giận ném điện thoại lên giường.
Giờ khoảng thời gian một tháng giữa Thẩm Nghi Tu và Thời Vi đã sắp hết, khoảng thời gian này Thẩm Nghi Tu liên tục tránh mặt cô ta, cô ta hoàn toàn không có cơ hội gặp được hắn.
"Không được, nhất định phải nghĩ cách khiến Thời Vi và Thẩm Nghi Tu không còn chút cơ hội nào nữa!"
- Cao Tuyết tự nhủ.
Cao Tuyết hít sâu một hơi, gọi điện cho Thiệu Cảnh Thành.
"Cảnh Thành, tối nay anh có rảnh không? Em muốn mời anh ăn một bữa."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Đến khi Cao Tuyết sắp hết kiên nhẫn, chuẩn bị mở miệng hỏi lại lần nữa thì Thiệu Cảnh Thành cuối cùng cũng cất tiếng:
"Được, em muốn ăn gì?"
"Em nhớ gần công ty anh có một quán Tứ Xuyên khá ngon, hay là tối nay mình ăn món Tứ Xuyên đi."
"Ừ."
Cúp máy xong, Thiệu Cảnh Thành mặt không đổi sắc đặt điện thoại xuống, cầm lấy tập tài liệu tiếp tục xem.
Đáng chú ý là, bên tay phải anh ta, là một bản tài liệu điều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền