Chương 1255
"Lạnh..."
"Lát nữa sẽ không lạnh nữa."
Đứng ở cửa quán bar một lúc, Từ Tấn như hạ quyết tâm, quay người bước về phía khách sạn gần đó.
Tại khách sạn.
Khi vừa đặt cô lên giường, ánh mắt Từ Tấn rơi vào dấu hôn mờ mờ nơi cổ và ngực Thời Vi, trong mắt cậu ta là một mớ cảm xúc hỗn loạn.
Ngay từ đầu cậu ta tiếp cận Thời Vi vốn không có ý tốt, nếu lúc cô say mà cậu ta làm ra chuyện gì thật, đến khi sự thật vỡ lở, cô nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu ta.
Khi vừa đặt cô lên giường, cậu ta thực sự có một khoảnh khắc muốn giả vờ thành thật.
Nhưng đến phút cuối, cậu ta vẫn nhịn được, chỉ vội chụp vài tấm ảnh rồi giúp cô mặc lại quần áo.
Dừng lại đúng lúc, có lẽ còn một tia hi vọng để được cô tha thứ.
Một tiếng sau, Cao Tuyết nhìn những bức ảnh Từ Tấn gửi, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
Cô ta gọi một cuộc điện thoại:
"Lát nữa đi đóng tiền viện phí tháng sau cho mẹ Từ Tấn."
Cúp máy, cô ta ngẫm nghĩ rồi quyết định gửi những bức ảnh đó đến cho Thẩm Nghi Tu.
Chỉ cần hắn xem ảnh xong, chắc chắn sẽ hoàn toàn cắt đứt hi vọng với Thời Vi.
Chín giờ sáng.
Lúc tỉnh lại, Thời Vi chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Cô ngồi dậy, xoa thái dương đang nhức nhối, ký ức đêm qua dần trở lại...
"Chị tỉnh rồi à?"
Thời Vi nhìn về phía ghế sofa, thấy Từ Tấn đang ngồi ở đó, trong mắt lóe lên chút kinh ngạc:
"Tối qua em không về nhà suốt đêm sao?"
"Ừ, chị uống quá nhiều, em lo cho chị nên canh chừng suốt cả đêm."
"Vất vả rồi."
Từ Tấn lắc đầu:
"Không vất vả đâu ạ. Chị, giờ chị thấy sao rồi? Sáng nay em có đi mua cháo với nước mật ong, nếu chị thấy đau đầu thì có thể uống chút nước mật ong."
"Chị đi rửa mặt cái đã."
Thời Vi vén chăn xuống giường, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Khi rửa mặt, cô bất chợt phát hiện trên cổ và ngực mình có mấy dấu vết giống như dấu hôn, không khỏi nhíu mày lại.
Sau khi rửa mặt xong bước ra khỏi nhà tắm, Từ Tấn vẫn đang ngồi đợi trên sofa, trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Thời Vi đi tới ngồi xuống đối diện cậu, chỉ vào vết trên cổ mình, mở miệng thẳng thắn:
"Cổ chị có mấy dấu này, là em làm phải không?"
Vừa dứt lời, mặt Từ Tấn lập tức đỏ bừng.
Cậu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cô:
"Chị... xin lỗi chị, em chỉ là không kiềm chế được cảm xúc... nhưng ngoài việc hôn chị, em không làm gì khác cả."
Thấy cậu lúng túng và tỏ ra chột dạ, Thời Vi không nhịn được bật cười:
"Chị chỉ hỏi một câu thôi, em không cần căng thẳng vậy. Nhưng chị không thích kiểu này lắm, mong là lần sau đừng làm thế nữa."
"... Dạ."
Cô cầm lấy túi xách, đứng dậy nhìn về phía Từ Tấn:
"Cảm ơn em vì tối qua. Chị sắp phải đi làm rồi, chị về trước nhé, có cần chị đưa em về không?"
Từ Tấn vội vàng lắc đầu:
"Không... không cần đâu ạ. À đúng rồi, chị, đây là nước mật ong, chị uống chút đi."
Thời Vi đưa tay nhận lấy, lúc ngón tay chạm vào tay Từ Tấn, rõ ràng cảm giác được cơ thể cậu ta khẽ cứng lại.
Cô uống một ngụm, rồi nói:
"Ngon đấy, hôm nay em còn có tiết học phải không, thật sự không cần chị đưa em về sao?"
"Em sợ chị bất tiện... chị, chuyện tối qua... xin lỗi chị."
Thấy tai cậu ta đỏ rực, tim Thời Vi cũng mềm lại đôi chút.
Dù sao thì, người phụ nữ nào lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền