ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 17

Kiểu nói chuyện lạnh nhạt của Quý Dĩ Ninh khiến cơn giận trong lòng Thẩm Yến Chi càng sâu sắc hơn, cũng cất cao giọng hơn,"Em đừng quên tiền thuốc men của bố em..."

Anh ta vẫn chưa nói xong thì Quý Dĩ Ninh đã lạnh lùng ngắt lời người đàn ông này,"Thẩm Yến Chi, nếu tôi nhớ nhầm thì gần đây con của chú hai nhà anh du học sắp về rồi, anh không muốn chuyện mình ngoại tình bị người nhà biết chứ?"

Vì chú hai không có năng lực nên ông cụ Thẩm đã bỏ nhiều công sức đào tạo cho em họ của anh ta. Vì cả Thẩm thị to như thế không thể trao hết cho Thẩm Yến Chi được. Mấy năm nay, Thẩm Yến Chi luôn thể hiện tốt trước mặt ông cụ Thẩm, bây giờ là lúc mấu chốt, không thể để cô tiết lộ chuyện anh ta ngoại tình được.

Quý Dĩ Ninh chọn dọn ra ngoài cũng vì cân nhắc đến chuyện này.

Người ở đầu dây bên kia im lặng, sau một lúc lâu, chợt có tiếng cười nhẹ vang lên.

"Dĩ Ninh, vậy mà lúc trước anh không nhận ra em là một con thỏ biết cắn người."

Giọng nói của anh ta cực kỳ lạnh lùng, còn kèm theo sự tức giận rõ ràng, Quý Dĩ Ninh cụp mắt, chợt thấy lòng đau thương, lúc trước bọn họ thích nhau đến thế, cuối cùng lại đi đến cái tình cảnh uy hiếp chê ghét lẫn nhau.

"Đây là những gì anh dạy tôi."

Thẩm Yến Chi không nói gì nữa, sau khi cười lạnh, anh ta cúp máy.

Quý Dĩ Ninh đặt điện thoại xuống cố nén sự chua xót trong lòng, ép mình không nghĩ tới Thẩm Yến Chi nữa. Thời Vi quay đầu lại thấy sự yếu mềm lướt qua trong mắt cô, lòng cô ấy lẳng lặng thở dài. Dẫu sao thì đó cũng là tình yêu đích thực, chắc là Quý Dĩ Ninh cần một thời gian rất dài mới có thể từ từ xóa nhòa sự đau khổ và thất vọng vì Thẩm Yến Chi phản bội mình.

Sau khi dọn hết đồ lên nhà mới, Quý Dĩ Ninh chuẩn bị mời Thời Vi ăn cơm nhưng cô ấy lại từ chối.

"Tối nay tớ có hẹn với bạn trai, mà bây giờ cậu cũng mới dọn nhà xong, cần dùng tiền nhiều chỗ, cậu tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu đi. Sau khi có lương rồi thì chúng ta lại hẹn đi ăn cơm sau. Tớ đi trước nhé, tạm biệt!"

Quý Dĩ Ninh còn chưa nói gì thì Thời Vi đã vội đi mất, cô biết là Thời Vi thương mình nên lòng rất ấm áp. Tuy là không có tình yêu đôi lứa nhưng cô còn có tình bạn, tình thân, chuyện này đủ cho cuộc sống của cô đầy hy vọng.

Nếu Thời Vi đi rồi thì cô cũng không định ăn cơm ở ngoài, cô đi siêu thị mua gia vị và nguyên liệu về nấu cơm.

Quý Dĩ Ninh cầm chìa khóa rồi đi bộ tới siêu thị gần nhất, khi lấy đồ ăn và đi ra khỏi siêu thị, cô phát hiện chẳng biết từ khi nào thì đã có mưa to. Bấy giờ cô mới nhớ ra, dự báo thời tiết mấy hôm trước có nói là gần đây sẽ mưa.

Quý Dĩ Ninh đứng ở cửa siêu thị, chờ mưa tạnh chút rồi về.

Trên chiếc Maybach đen bên đường, Tôn Hành nhìn bóng dáng Quý Dĩ Ninh đứng trước cửa siêu thị qua màn mưa, anh ta thấy hơi quen quen, nhìn thêm mấy lần mới nhớ ra đó là ai.

"Tổng giám đốc Thẩm, hình như người đứng trước cửa siêu thị kia là cô Quý?"

Lúc trước, anh ta từng gặp Quý Dĩ Ninh mấy lần trong lúc tham gia tiệc tùng nhà họ Thẩm. Chỉ là... nếu anh ta không nhớ nhầm thì Thẩm Yến Chi và Quý Dĩ Ninh ở phía nam thành phố mới đúng, sao bây giờ cô lại có mặt ở đây? Mà không có người hầu và tài xế đi cùng cô nữa.

Thẩm Tứ đang ngồi xem văn kiện ở ghế sau xe, sau khi thấy cô gái cầm nhiều đồ đứng ở cửa siêu thị, trông có phần chật vật, anh vô thức nhíu mày.

Anh cụp mắt, hờ hững đáp,"Ừ."

"Hình như cô Quý gặp mưa nên không về được, chúng ta có nên cho cô ấy đi nhờ một quãng đường không?"

Tôn Hành nói xong, chợt nhận ra bầu không khí trong xe lạnh đi một chút.

"Cậu rảnh rỗi quá à?"

Nhận ra Thẩm Tứ có vẻ không vui, Tôn Hành vội vàng giải thích,"Chẳng phải vì cô Quý là cháu dâu của ngài sao? Nếu là người khác thì tôi đâu dám lắm miệng. Mà cũng không biết đến khi nào thì mưa mới tạnh, một cô gái như cô Quý ở ngoài một mình như vậy thì cũng nguy hiểm."

Nghĩ đến việc cô gái kia đi nhầm phòng, Thẩm Tứ khẽ xùy một tiếng, đúng là nguy hiểm. Một người phụ nữ ngốc nghếch như thế đúng là hiếm thấy, nếu đêm đó cô gặp người đàn ông khác thì đã xong đời từ lâu.

Thấy Thẩm Tứ không nói gì, Tôn Hành ngập ngừng,"Tổng giám đốc Thẩm... chúng ta đi hay là..."

"Cậu cũng nói đó là cháu dâu của tôi rồi, nếu tôi còn tỏ vẻ không biết gì thì người ta sẽ nói tôi không để ý tới người thân nhỉ?"

Tôn Hành,"..."

Thường ngày ngài cũng không để ý tới người thân mà?

Quý Dĩ Ninh chờ một chốc, mưa vẫn rơi tầm tã, còn có xu thế càng ngày càng lớn. Khi cô do dự không biết có nên gọi taxi về hay không thì một chiếc Maybach màu đen trờ tới trước mặt.

Cửa kính sau xe hạ xuống, gương mặt lạnh lùng xa cách của Thẩm Tứ xuất hiện trước mắt. Quý Dĩ Ninh sửng sốt, rõ là không ngờ lại gặp anh ở đây.