ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 18

"Lên xe đi, tôi đưa cô về."

Giọng nói của Thẩm Tứ khá lạnh nhạt, cũng không có biểu cảm gì nên cho cảm giác xa cách, khó tiếp cận. Quý Dĩ Ninh lùi về sau một bước, cô lắc đầu,"Không cần đâu chú út, lát nữa mưa sẽ ngừng."

Thấy cô tránh né mình, Thẩm Tứ khẽ nhíu mày, giọng anh lạnh đi,"Lên xe, đừng để tôi nói lần thứ ba."

Áp lực quanh người anh gần như khiến Quý Dĩ Ninh không thể thở nổi, cô vô thức siết chặt túi đồ. Cô chẳng có cơ hội từ chối từ ghế phó lái mở ra, Tôn Hành bước xuống cầm lấy đồ cô đang xách.

"Cô Quý, cô lên xe đi, chắc cũng phải cả tiếng nữa thì cơn mưa mới dứt, mà ở đây gió lớn, cô không mặc đủ ấm sẽ dễ bị cảm."

Thấy anh ta đã cho đồ vào cốp sau, Quý Dĩ Ninh không kịp từ chối, chỉ đành cắn môi mở cửa xe ngồi vào. Vừa lên xe thì hương thơm tùng trên người Thẩm Tứ đã xộc vào mũi cô, cô vô thức cứng đờ.

Hai bàn tay rủ xuống bên người vô thức nắm chặt vạt áo, có phần thấp thỏm không yên.

Ký ức suýt thì củi khô lửa bốc với Thẩm Tứ lần trước vẫn còn mới toanh, đến nỗi khi cô ở cùng với Thẩm Tứ là sẽ thấy xấu hổ. Hình như Thẩm Tứ không phát hiện ra sự gượng gạo của cô, anh buông văn kiện xuống rồi nhìn cô,"Sao cô đến siêu thị xa như thế mua đồ?"

"Gần đây tôi mới dọn đến bên này, chú út đưa tôi tới cổng Phú Hưng Uyển là được."

"Cãi nhau với Yến Chi à?"

"Không phải, gần đây tôi mới tìm được công việc, ở đây gần công ty hơn."

Thẩm Tứ không nói gì nữa, bầu không khí trong xe trở nên yên ắng. Chẳng bao lâu sau, xe của bọn họ dừng ở trước cổng Phú Hưng Uyển, Quý Dĩ Ninh lẳng lặng thở phào.

"Cảm ơn chú đưa tôi về."

Cô định mở cửa ra khỏi xe thì chợt có một chiếc ô được đưa tới trước mặt cô.

Quý Dĩ Ninh nhìn bàn tay thon dài của Thẩm Tứ, cô là một người rất thích bàn tay đẹp, lúc trước cô có thiện cảm với Thẩm Yến Chi cũng vì bàn tay của anh ta. Giờ phút này, nhìn bàn tay thon dài với những khớp xương rõ rệt lại trắng nõn như ngọc, suýt thì hai mắt cô không rời đi được.

"Cầm đi."

Quý Dĩ Ninh vô thức từ chối,"Không cần đâu, tôi chạy vào là..."

Vẫn chưa thốt ra chữ "được" thì tiếng nói mất kiên nhẫn của Thẩm Tứ đã vang lên bên tai cô.

"Cô muốn để ướt sũng như vậy à?"

Quý Dĩ Ninh,"..."

Quý Dĩ Ninh chần chừ một lúc rồi cầm lấy chiếc ô của Thẩm Tứ.

"Cảm ơn, cảm ơn chú..."

Thẩm Tứ không nói gì, trông có vẻ lạnh nhạt.

Quý Dĩ Ninh mở cửa xuống xe, Tôn Hành đã lấy đồ trong cốp sau ra.

"Hay là tôi đưa cô lên nhà nhé?"

"Không cần đâu, không nhiều đồ mà, tôi tự xách là được."

Tôn Hành không nằng nặc đến cùng, vì lát nữa Thẩm Tứ còn có một cuộc họp. Sau khi đưa đồ cho Quý Dĩ Ninh, anh ta lái xe đi.

Quý Dĩ Ninh nhìn đuôi xe Maybach biến mất trong tầm nhìn, cô quay người đi lên phòng cho thuê.

Trên xe, Thẩm Tứ cầm văn kiện, vẻ mặt vô cảm mà rằng,"Đi thăm dò xem Quý Dĩ Ninh và Thẩm Yến Chi gặp chuyện gì."

Tám giờ sáng thứ hai, Quý Dĩ Ninh tới công ty Thành Viên đúng lúc.

Sau khi nhân viên HR hoàn tất thủ tục giới thiệu cho cô, bèn đưa cô đi tham quan công ty để làm quen với địa điểm của từng bộ phận, sau đó đưa cô tới văn phòng giám đốc R and D rồi đi.

Giám đốc bộ phận R and D tên là Tương Như, đó là một người phụ nữ bốn mươi tuổi, để tóc ngắn, không thích nói cười, nhìn có phần nghiêm túc.

"Cô ngồi đi."

Sau khi Quý Dĩ Ninh ngồi xuống, Tương Như thản nhiên nói,"Tôi đã xem lí lịch của cô rồi. Khi cô còn đi học đã đạt được rất nhiều thành tích, nhưng mấy năm nay lại không đến phòng thí nghiệm, cô bắt đầu làm từ chức trợ lý đã."

"Vâng."

Thấy Quý Dĩ Ninh bình tĩnh, không hề bất mãn, Tương Như rất hài lòng. Cô ta thích những cấp dưới làm việc đến nơi đến chốn, trước mắt trông Quý Dĩ Ninh có vẻ kiên định.

Tương Như đứng dậy nhìn Quý Dĩ Ninh,"Tôi dẫn cô đi gặp đồng nghiệp."

Cô ta dẫn Quý Dĩ Ninh đến bộ phận R and D, cất cao giọng,"Mọi người tạm dừng một tí, hôm nay có một thành viên mới tới bộ phận mới, Dĩ Ninh, cô tự giới thiệu mình đi."

Quý Dĩ Ninh bước tới mỉm cười nói,"Xin chào mọi người, tôi tên là Quý Dĩ Ninh, vừa đến bộ phận R and D, có thể có nhiều điều tôi không biết, sau này mong mọi người chỉ dạy nhiều hơn."

Cô vừa nói xong thì chợt có một tiếng kêu vang lên ở phía cánh trái.

"Di Ninh, cô thêm sai thuốc thử rồi!"

Quý Dĩ Ninh nghe vậy bèn nhìn lại, sau khi thấy được cô gái đang lúng túng dọn thuốc thử, cô hơi bất ngờ. Không ngờ cô gặp lại Liễu Di Ninh ở đây.

Lúc trước, người cha Liễu Thừa Chí của Liễu Di Ninh là giám đốc mua hàng tại dược phẩm Vĩ Hoành cùng với cha Quý, Liễu Thừa Chí và cha Quý cũng là bạn học đại học, hai nhà khá thân thiết nên Quý Dĩ Ninh và Liễu Di Ninh cũng chơi với nhau từ nhỏ.