Chương 22
Sau một hồi an ủi Ôn Kính Hồng, thấy cảm xúc của bà ấy cũng dần bình tĩnh lại, Quý Dĩ Ninh đứng lên đi đến góc khuất cầu thang, gọi điện cho Liễu Di Ninh.
"Liễu Di Ninh, hôm nay bố con các người đến bệnh viện đã nói cái gì với bố tôi?"
Điện thoại đầu bên kia truyền đến tiếng cười khẽ, giọng nói thờ ơ của Liễu Di Ninh vang lên,"Dĩ Ninh, tôi đi theo bố tôi thăm hỏi bác Quý, thuận tiện hàn huyên chút chuyện cũ, có chuyện gì sao?"
Giọng điệu cô ta hời hợt qua loa, một cơn tức giận lặng lẽ dâng lên trong lòng Quý Dĩ Ninh.
"Bố tôi làm gì sai với Liễu gia các người sao? Cô với bố cô có còn lương tâm hay không?"
Nếu không nhờ vào bố của cô, Liễu Thừa Chí cũng sẽ không có cơ hội ngồi vào vị trí giám đốc tài vụ này, càng không thể có được ngày hôm nay.
Bọn họ không chỉ không biết ơn, mà ngược lại còn lấy oán trả ơn chạy tới bệnh viện kích động ông ấy, đúng thật là dẫn sói vào nhà mà.
"Quý Dĩ Ninh, ban đầu tôi cũng không định đi tìm bác Quý đâu, nhưng ai bảo cô làm gì không làm lại chạy đến Thành Viên, cô khiến tôi không vui, vậy tôi cũng chỉ đành khiến cô khó chịu.
"Hóa ra là như vậy..."
Quý Dĩ Ninh cụp mắt, tay chậm rãi siết chặt điện thoại.
Vốn dĩ cô không nghĩ đến việc đối đầu với Liễu Di Ninh, nhưng đối phương đụng tới người nhà của cô, cô sẽ không nhịn nữa.
"Chắc chắn cô sẽ phải trả giá đắt cho những việc cô làm hôm nay."
Liễu Di Ninh cười lạnh một tiếng, không để ý mà nói,"Được thôi, tôi đây chống mắt lên chờ."
Cô ta đã nghe được chuyện Thẩm Yến Chi và nữ thư ký bên cạnh anh ta có gian tình, nói không chừng qua không lâu nữa Quý Dĩ Ninh sẽ bị đuổi ra khỏi nhà thôi. Không có sự che chở của Thẩm gia, trừng trị Quý Dĩ Ninh chẳng khác gì việc nghiền chết một con kiến vậy.
Quý Dĩ Ninh không nói nhảm với cô ta nữa, cô thẳng tay cúp máy, sau đó nặc danh gửi đi tài liệu mình đã sắp xếp đến hòm thư văn phòng của Tương Như.
Lúc cô quay lại phòng cấp cứu, đèn phẫu thuật cũng vừa lúc tắt, Ôn Kính Hồng vội vàng đứng dậy đi đến cửa phòng chờ. Thấy cơ thể bà ấy có hơi run rẩy, Quý Dĩ Ninh tiến đến dìu lấy bà. Cửa phòng cấp cứu nhanh chóng được mở ra từ bên trong, các bác sĩ lần lượt ra ngoài.
"Bác sĩ, chồng tôi thế nào rồi?"
"Bệnh nhân tạm thời đã thoát khỏi tình huống nguy hiểm, có điều tuyệt đối đừng để ông ấy chịu thêm kích thích nào, nếu không sức khỏe của ông ấy có lẽ không thể chống đỡ đến ngày được hiến thận."
Ôn Kính Hồng lập tức thở phào nhẹ nhõm, khẽ lau nước mắt, không ngừng gật đầu,"Được được... tôi biết rồi."
"Đêm nay phải dùng thiết bị giám sát tình trạng tim của ông ấy, người nhà hãy thay phiên nhau trông coi, có vấn đề gì lập tức ấn chuông."
Sau khi bác sĩ rời đi không lâu, Quý Vĩ Hoành được y tá đẩy ra.
Thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng nên bây giờ ông ấy vẫn còn đang trong trạng thái mê man, hai mắt nhắm chặt, vì bệnh tật mà xương gò má gầy hóp lại, sắc mặt cũng tái nhợt không có chút máu.
Vừa nhìn thấy bố mình như thế, nước mắt Quý Dĩ Ninh lập tức tuôn rơi.
Sau khi Dược phẩm Kỷ Hoành đóng cửa, Quý Vĩ Hoành đã ngã bệnh, những năm này hầu như ông chỉ ở trong bệnh viện, người cũng càng ngày càng gầy yếu đi.
Thẩm Yến Chi kéo vai cô qua, ôm cô vào lòng. Quý Dĩ Ninh khẽ lau nước mắt, im lặng đẩy anh ta ra.
"Này..."
Vẻ mặt lạnh lùng của cô khiến cho trái tim của Thẩm Yến Chi bỗng chốc như bị cái gì đâm vào, đáy mắt anh ta hiện lên sự thất vọng. Xem ra cô vẫn không chịu tha thứ cho anh ta.
Về đến phòng bệnh, Thẩm Yến Chi để Ôn Kính Hồng về nhà nghỉ ngơi trước, đêm nay sẽ để anh ta ở lại trông chừng bố cùng Quý Dĩ Ninh.
Sau khi Ôn Kính Hồng đi về, Thẩm Yến Chi ngồi xuống bên cạnh Quý Dĩ Ninh, anh ta nắm tay cô, dịu dàng nói,"Dĩ Ninh, giờ cũng trễ rồi, em đi ngủ một lát trước đi."
Quý Dĩ Ninh gạt tay anh ta ra, trong mắt chỉ có lạnh lùng.
"Thẩm Yến Chi, anh không cần thiết phải giả vờ làm một người chồng tốt, người rể hiền gì đâu, kể từ lúc anh ở bên ngoài lừa dối tôi, chúng ta đã không thể nào quay lại được nữa rồi. Anh đi đi, tôi không muốn cãi nhau với anh ở bệnh viện."
Biết tâm trạng cô không tốt, Thẩm Yến Chi cũng không tức giận với cô, anh ta quỳ một chân xuống trước mặt cô, vẻ mặt dịu dàng nhìn cô.
"Dĩ Ninh, anh không giả vờ, cho dù là chuyện anh đến đây hay chăm sóc cho bố đều là anh tự nguyện, tại sao em cứ luôn hiểu sai ý tốt của anh?"
Quý Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn anh ta,"Bởi vì ý tốt mà anh làm đều có mục đích cả, bây giờ anh hạ mình với tôi như vậy không phải là vì muốn tôi tha thứ cho anh chuyện anh có gian tình bên ngoài sao?"
"Em vẫn không tha thứ cho anh, kiểu gì thì anh cũng sẽ có cách khiến em không thể rời khỏi anh, anh không muốn em phải tổn thương hay đau buồn cho nên mới bằng lòng dỗ em, em không hiểu thật hay là giả vờ không hiểu vậy?"