Chương 23
Dáng vẻ quang minh chính đại của anh ta khiến Quý Dĩ Ninh vô cùng buồn nôn. Phản bội cô, vậy mà anh ta còn có thể thốt ra những lời mặt dày đến thế. Cô xoay đầu, không muốn để ý đến anh ta, dù sao không quan tâm Thẩm Yến Chi có nói cái gì, cô cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.
Nửa đêm, Quý Vĩ Hoành cuối cùng cũng tỉnh.
"Bố ơi, bố tỉnh rồi? Có chỗ nào không thoải mái không ạ?"
"Không có... Dì ôn con đâu?"
Ôn Kính Hồng và Quý Vĩ Hoành đều tái hôn, hai người họ mỗi người đều có một đứa con riêng. Thời điểm họ kết hôn Quý Dĩ Ninh đã gần mười tám tuổi, cô cũng không có phản đối hôn sự này. Sau khi hai người kết hôn, Ôn Kính Hồng đối xử với Quý Dĩ Ninh cũng tốt, cả nhà bọn họ xem như thuận hòa.
Cho đến khi Dược phẩm Kỷ Hoành gặp chuyện không may rồi phá sản, Quý Vĩ Hoành mắc bệnh nằm bệnh viện, Ôn Kính Hồng vẫn luôn bên cạnh ông ấy, Quý Dĩ Ninh mới biết được thì ra bọn họ thật lòng yêu nhau.
"Ngày mai dì ấy còn phải chăm sóc cho bố nên đi về trước nghỉ ngơi rồi ạ."
Quý Vĩ Hoành gật đầu,"Bố cũng không sao rồi, bây giờ đã muộn, con với Yến Chi cũng về nghỉ ngơi đi."
Hiện giờ nhà họ Quý lụn bại, con gái gả vào nhà họ Thẩm xem như trèo cao, ông ấy không muốn khiến con mình phải khó xử. Một lần hai lần đến bệnh viện chăm sóc ông ấy có lẽ Thẩm Yến Chi sẽ không để ý, nhưng thời gian qua lâu trong lòng cũng sẽ có bất mãn.
Quý Dĩ Ninh biết bố Quý không muốn ông ấy làm ảnh hưởng đến tình cảm của cô và Thẩm Yến Chi, không khỏi cảm thấy đau lòng.
"Bố, không sao đâu ạ, tối nay con ở lại đây với bố."
Thẩm Yến Chi đứng ở một bên cũng mở miệng,"Đúng vậy, bố, con với Dĩ Ninh một người là con gái bố, một người là con rể của bố, ở lại với bố là điều nên làm."
Bố Quý thở dài một hơi,"Ở đây bố có dì Ôn chăm sóc là được rồi, bình thường các con cũng bận rộn, không cần phải lúc nào cũng đến thăm bố, chỉ cần ngày nào hai đứa cũng vui vẻ hạnh phúc là quá tốt rồi."
Cả tối, Quý Dĩ Ninh và Thẩm Yến Chi thay phiên nhau gọi Quý Vĩ Hoành, cho đến khi trời dần tối, tác dụng của thuốc tê tan biến dần dần thì Quý Vĩ Hoành mới ngủ được.
Rạng sáng được một chốc, Ôn Kính Hồng cầm canh tới.
"Dĩ Ninh, Yến Chi, tối qua đã vất vả cho hai đứa rồi, hai đứa về đi để dì lo chỗ này là được."
Suốt đêm không ngủ nên Quý Dĩ Ninh gần như không mở mắt ra được, cô gật đầu nói: "Được, dì Ôn, nếu có chuyện gì thì dì gọi điện thoại cho cháu, thứ bảy chủ nhật cháu ở nhà."
Người nói không để ý nhưng người nghe thì chú ý, Ôn Kính Hồng vô thức nhíu mày, chẳng phải Quý Dĩ Ninh không đi làm ư? Sao cô lại nói là thứ bảy chủ nhật mình được nghỉ ở nhà?
Chỉ là bà chưa kịp hỏi thì hộ sĩ đã bước vào kiểm tra cho Quý Vĩ Hoành, bà đành phải giấu thắc mắc vào bụng, định đêm nay nhắn tin hỏi Quý Dĩ Ninh.
Quý Dĩ Ninh và Thẩm Yến Chi đi ra khỏi bệnh viện, cô định bắt taxi về nhưng Thẩm Yến Chi lại cản.
"Dĩ Ninh, anh đưa em về."
Quý Dĩ Ninh nghĩ ngợi, mình cũng có vài chuyện cần nói với anh ta nên gật đầu đáp: "Được."
Quý Dĩ Ninh ngồi trên xe bình tĩnh nhìn Thẩm Yến Chi: "Thẩm Yến Chi, sau này anh không cần tới bệnh viện nữa, tạm thời tôi không muốn bố tôi biết việc chúng ta ly hôn, cũng không muốn diễn kịch vợ chồng hòa thuận gì trước mặt bố cả."
Bàn tay Thẩm Yến Chi khẽ khựng lại, anh ta im lặng một lúc mới ngẩng đầu nhìn Quý Dĩ Ninh.
"Dĩ Ninh, anh đã nói chuyện ly hôn là không thể, em lại cứ khiêu khích giới hạn của anh ba lần bảy lượt, anh cũng chỉ muốn dạy cho em một bài học thôi."
"Anh định làm gì?"
Quý Dĩ Ninh vừa nói xong, cửa xe đã bị khóa, chiếc Cayenne màu đen lao vút đi như tên rời cung, vì Quý Dĩ Ninh không đeo dây an toàn nên gáy cô đập vào ghế, làm cô đau nhíu cả mặt.
Cô kêu lên, vội vã cài dây an toàn rồi cắn răng nói: "Thẩm Yến Chi, anh điên rồi à, anh định đưa tôi đi đâu?"
Thẩm Yến Chi không nói gì, lạnh lùng nhìn chằm chằm phía trước, gân xanh nhô lên trên hai bàn tay cầm lái, tốc độ xe cũng tăng liên tục... Quý Dĩ Ninh sợ tái cả mặt, cô không dám nói nữa, lòng hoảng hốt không tả xiết.
Vừa rồi cô không nên lên xe Thẩm Yến Chi, tên này là kẻ điên!
Chẳng mấy chốc mà xe đã trờ tới trước cửa biệt thự, Thẩm Yến Chi đi tới ghế phó lái, mở cửa xe ra: "Dĩ Ninh, em xuống xe đi."