ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 27

Thấy Thẩm Yến Chi nhăn mặt, Trần Tuyết Dung uống trà rồi bình tĩnh nói: "Con ngồi xuống trước đã, chúng ta nói chuyện về đứa bé trong bụng Tri Ý."

Thẩm Yến Chi nhìn Tần Tri Ý, cười lạnh: "Có gì hay mà nói, con sẽ không để đứa bé này sinh ra."

Anh ta đã sai một lần rồi, chắc chắn sẽ không sai lần thứ hai. Nếu giữ đứa bé này lại thì anh ta và Quý Dĩ Ninh không còn cơ hội nào quay lại nữa.

Trần Tuyết Dung đặt chén trà xuống bàn trong cơn phẫn nộ, tức tối nhìn anh ta: "Đó là con ruột của con, cũng là cháu của mẹ, con nói năng nghe nhẹ nhàng quá, nói không muốn thì không muốn thật sao?"

"Chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, nếu mẹ muốn có cháu thì con và Dĩ Ninh sẽ cố gắng."

"Cố gắng? Các con đã kết hôn bao nhiêu năm rồi? Lần nào tới nhà tổ ăn cơm, con có biết cô và thím hai của con nói như thế nào không? Nếu Quý Dĩ Ninh không sinh con được thì nhường chỗ cho người khác đi."

Sắc mặt của Thẩm Yến Chi trở nên lạnh như băng, anh ta nhìn chằm chằm vào Trần Tuyết Dung, gằn từng chữ một: "Mẹ à, con sẽ không ly hôn với Dĩ Ninh đâu, cũng sẽ không cưới ả đàn bà này, nếu sau này mẹ còn nói như thế nữa thì con sẽ không tới đây."

"Còn đứa bé trong bụng cô ta thì phải phá!"

Dứt lời, sáu, bảy vệ sĩ cao to đột nhiên ập vào, bước tới kéo Tần Tri Ý đi. Trần Tuyết Dung đập bàn: "Ai dám đụng vào nó!"

Các vệ sĩ dừng lại, vì người lên tiếng là Trần Tuyết Dung – mẹ ruột của Thẩm Yến Chi. Bà ta sẽ không làm gì Thẩm Yến Chi nhưng có thể gây rắc rối cho những vệ sĩ này, lỡ như bà ta ghi thù, bọn họ không chịu được hậu quả đâu.

"Đưa cô ta tới bệnh viện đi!"

Vẻ mặt Thẩm Yến Chi cực kỳ lạnh lùng, nhìn Thẩm Yến Chi với ánh mắt không hề có tí ấm áp nào. Tần Tri Ý bị anh ta nhìn với ánh mắt này, lòng cô ta đầy tuyệt vọng đau đớn, nước mắt lăn dài trên gò má.

"Tổng giám đốc Thẩm, em là thật lòng yêu anh, chẳng lẽ cô Thẩm không thể tha cho em, không tha cho đứa bé trong bụng em như vậy sao?"

Thẩm Yến Chi nhìn cô ta mà đầy chán ghét: "Cô chỉ là một kẻ thứ ba thì có tư cách gì so sánh với cô ấy?"

Tần Tri Ý chật vật vô cùng, cô ta nức nở: "Trong khoảng thời gian ở cùng em, anh có yêu em chút nào không? Cho dù là một chút cũng được?"

Thẩm Yến Chi trào phúng ra mặt: "Cô có thấy ai rung động với một con điếm không?"

Anh ta bằng lòng gặp dịp thì chơi với Tần Tri Ý, cũng vì cô ta chủ động dụ dỗ mình, cũng phối hợp với mình trên giường. Đàn ông luôn phân biệt rõ yêu và tình dục.

Gò má Tần Tri Ý tái nhợt ngay tức khắc, cơ thể lảo đảo, cô ta không ngờ Thẩm Yến Chi lại coi mình là đồ chơi có thể vứt bỏ lúc nào cũng được.

Nhưng cô ta không cam lòng, khó khăn lắm cô ta mới mang thai được, cô ta không cam lòng khi bị Thẩm Yến Chi ném đi như rác thế này.

"Dì ơi, xin dì cứu con trai của cháu đi... cháu không muốn mất đứa bé... nó cũng là cháu của dì mà..."

Khi tìm Trần Tuyết Dung, Tần Tri Ý còn mang theo báo cáo kiểm tra giới tính của đứa bé, vì biết đó là bé trai nên Trần Tuyết Dung mới dễ chịu, chịu cười với cô ta.

Nghe thế, Trần Tuyết Dung đi tới nắm chặt tay Tần Tri Ý, lạnh lùng nhìn Thẩm Yến Chi: "Hôm nay nếu con dám dẫn nó đi, mẹ sẽ chết trước mặt con!"

Vốn dĩ bà ta rất ghét Quý Dĩ Ninh, một người phụ nữ mà gia đình suy tàn thì làm sao xứng với con trai mình chứ? Bà ta muốn lợi dụng chuyện này khiến Thẩm Yến Chi và Quý Dĩ Ninh ly hôn. Còn Tần Tri Ý? Tất nhiên là cô ta cũng sẽ không thể bước vào nhà họ Thẩm được, thứ bà ta muốn là đứa con của cô ta thôi.

Thẩm Yến Chi nhíu mày nhìn Trần Tuyết Dung, lạnh lùng nói: "Mẹ à, có phải mẹ đã quên quy tắc của ông nội rồi không? Nếu mẹ để Tần Tri Ý sinh đứa bé này ra, sau này Thẩm thị sẽ không liên quan tới con nữa."