Chương 28
Trần Tuyết Dung giật mình, rồi cắn răng nói: "Con không cần phải lo chuyện này, mẹ đảm bảo sẽ không để cho bên nhà tổ biết."
"Chú út đã biết rồi, mẹ cảm thấy có giấu được không?"
Trong mắt Trần Tuyết Dung đầy kinh sợ: "Sao Thẩm Tứ lại biết?"
"Điều đó không quan trọng, quan trọng là... chúng ta phải xử lý đứa bé trong bụng người phụ nữ này."
Thấy Trần Tuyết Dung im lặng, lòng Tần Tri Ý chỉ có cảm giác không lành.
"Dì à, đứa bé trong bụng cháu là cháu trai của dì mà... chẳng lẽ dì nhẫn tâm để anh ấy đưa cháu đi phá thai sao?"
Tần Tri Ý khóc lóc nức nở, nhưng Trần Tuyết Dung không hề nhìn cô ta cái nào, so với một đứa bé chưa có hình hài, tất nhiên là Thẩm Yến Chi quan trọng hơn.
Vì sau này Thẩm Yến Chi sẽ còn có nhiều con, nhưng nếu Thẩm Yến Chi bị cụ Thẩm vứt bỏ vì ghét, sau này anh ta sẽ không thể kế thừa Thẩm thị được nữa. Nghĩ thế, Trần Tuyết Dung hạ quyết tâm, cắn răng nói: "Đưa cô ta tới bệnh viện đi."
Tần Tri Ý khóc la bị kéo đi, chẳng mấy mà đã bị vệ sĩ nhét vào xe, đưa tới bệnh viện. Trần Tuyết Dung nhìn Thẩm Yến Chi mà vẻ mặt vô cùng tức tối, bà ta cả giận nói: "Lần này con hài lòng chưa?"
"Mẹ, sau này mong mẹ đừng xen vào chuyện của con và Dĩ Ninh, mẹ không hài lòng với cô ấy là chuyện của mẹ, cô ấy là vợ con, không tới lượt mẹ dạy dỗ!"
Thấy anh ta bênh vực Quý Dĩ Ninh, lửa giận trong lòng Trần Tuyết Dung càng bùng cháy dữ dội.
"Chẳng lẽ mẹ nói sai sao? Vốn dĩ cô ta không xứng với con, kết hôn ba năm mà không sinh được một đứa con nào, ăn không trả tiền, để con nuôi dưỡng, giữ lại loại phụ nữ như thế có ích gì?"
Thẩm Yến Chi nhíu mày định nói chuyện, thì chợt điện thoại reo lên. Thấy là cú điện thoại từ biệt thự nhà mình, anh ta nghe máy.
"Cậu chủ, vừa rồi tôi đi gọi mợ chủ đi ăn cơm thì phát hiện cô ấy không có trong phòng, sau khi xem camera mới thấy cô ấy lên xe của chú ba Thẩm..."
"Gửi video camera cho tôi."
Sau khi cúp máy, chẳng mấy chốc mà người hầu đã gửi video cho Thẩm Yến Chi, thấy Quý Dĩ Ninh nhảy từ lầu hai xuống, leo lên xe Thẩm Tứ mà quần áo xộc xệch. Sau đó khi chiếc xe của mình lướt qua, Thẩm Tứ cũng không gọi mình lại, sắc mặt Thẩm Yến Chi trở nên đen kịt.
Thẩm Tứ luôn luôn xen vào chuyện của người khác, sao lại giúp Quý Dĩ Ninh?
Hơn nữa, nghĩ đến việc Quý Dĩ Ninh quần áo xộc xệch bị người đàn ông khác thấy được, lửa giận đột nhiên bùng nổ trong lòng Thẩm Yến Chi. Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Quý Dĩ Ninh đã về phòng thuê.
Trần Tuyết Dung cũng xem video, bà ta nghiến răng ken két,"Mẹ đã nói là nó không xứng với con mà, con nhìn xem nó mặc quần áo gì thế này, mặt mũi của nhà họ Thẩm bị nó vứt sạch đi rồi!"
Thẩm Yến Chi cau mày, nhìn Trần Tuyết Dung với vẻ bất mãn.
"Mẹ, chuyện này là vấn đề của con, mẹ không hỏi đầu đuôi câu chuyện gì mà đã phán tội cho cô ấy rồi, có phải là không công bằng hay không?"
"Ý con là sao? Mẹ thấy bất công thay cho con, con lại bênh vực Quý Dĩ Ninh, mẹ là mẹ ruột của con, lẽ nào mẹ không muốn con được tốt sao?"
Thấy Trần Tuyết Dung đau lòng nhìn mình, lòng Thẩm Yến Chi chỉ thấy chán nản.
"Đây là chuyện giữa con và cô ấy, không cần mẹ muốn tốt cho con, mẹ đừng hạ thấp vợ con trước mặt con nữa, đủ rồi."
Nói xong, Thẩm Yến Chi không quan tâm sắc mặt của Trần Tuyết Dung là thế nào, đã quay người bỏ đi rồi. Anh ta không về biệt thự mà tới chỗ phòng trọ của Quý Dĩ Ninh. Quý Dĩ Ninh về đến nhà, cô đặt thức ăn nhanh rồi đi tắm, tắm xong bước ra ngoài, cô vừa sấy tóc xong thì Ôn Kính Hồng đã gọi điện thoại tới cho cô.
"Dì Ôn, có chuyện gì vậy?"
Giọng nói dịu dàng của Ôn Kính Hồng vang lên,"Dĩ Ninh à, dì không có chuyện gì, chỉ muốn hỏi cháu có phải gần đây cháu đi làm không?"