ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 3

"Phanh!"

Cửa phòng bị đóng lại, tia sáng ngoài cửa cũng bị ngăn cách.

Cô bị đè ở trên cửa, hơi thở xâm lược trên người đàn ông phun vào tai cô, khiến cô bất giác run nhẹ một cái.

Mùi thơm ngát của gỗ thông đánh úp, Quý Dĩ Ninh cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng mà còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã truyền đến một xúc cảm ấm áp.

"A..."

Ý thức được đã xảy ra chuyện gì, Quý Dĩ Ninh vội vàng giãy giụa.

Nhưng mà sức lực của người đàn ông kia rất lớn, hơn nữa đêm nay cô đã uống không ít rượu, bàn tay để ở trước ngực người đàn ông cũng mềm mại vô lực, không giống kháng cự, mà lại giống như là muốn mời gọi hơn.

Bàn tay nóng bỏng của người đàn ông lưu luyến di chuyển trên người cô, nơi bị anh chạm qua giống như bị lửa trêu chọc, truyền đến từng đợt nóng bỏng, thân thể Quý Dĩ Ninh cũng càng ngày càng mềm mại.

Cô muốn đẩy người đàn ông đang đè lên người mình ra, nhưng đối phương lại dễ dàng nhận ra động tác của cô, giơ hai tay cô lên cố định lên đỉnh đầu.

"Thả... ưm... Buông ra..."

Người đàn ông buông môi cô ra, cười khẽ một tiếng,"Muốn từ chối thì không cần."

Ngón tay anh dừng ở cổ áo Quý Dĩ Ninh, mang theo một cảm giác mát mẻ, khiến cô nhịn không được mà run rẩy một chút.

Nhiệt độ cơ thể của người đàn ông dường như muốn hòa tan cô, chân cô cũng dần dần mềm nhũn.

Trong bóng tối, các giác quan và xúc giác đều được khuếch đại.

Quý Dĩ Ninh có thể cảm giác được, ngón tay của đối phương đang cởi nút áo của cô, chỉ cảm thấy miệng đắng khô lưỡi, một tia lý trí còn sót lại cũng đang nói cho cô biết, cứ tiếp tục như vậy, nhất định sẽ lau súng cướp cò.

"Buông tôi ra!"

Cô dùng hết toàn lực đẩy đối phương, kết quả lại bị đối phương trực tiếp ôm ngang ném lên giường.

Giường rất mềm, Quý Dĩ Ninh cũng không cảm thấy đau, nhưng cú ngã này lại làm cho đầu cô càng thêm hỗn loạn.

Khi suy nghĩ của cô còn đang giãy giụa, một thân ảnh cao lớn đè xuống.

Rất nhanh, quần áo của cô đã bị lột sạch, trên người hai người dán sát vào nhau, cơ hồ không có khoảng cách.

Người đàn ông áp sát vào cô, dùng sức chờ phát động.

Hơi thở xâm lược trên người đối phương khiến cô không ngừng run rẩy, cô đưa tay chống vào ngực đối phương, hung hăng cắn môi dưới, ép buộc mình tỉnh táo và bình tĩnh lại.

"Anh gì đó, có thể là tôi đi nhầm phòng, xin anh buông tôi ra..."

Bởi vì quá mức căng thẳng, giọng nói của cô mang theo chút run rẩy.

"Chậc!"

Giọng nói của người đàn ông có chút không kiên nhẫn, ngữ điệu cũng mang theo chút lạnh lùng,"Chơi đến nghiện đúng không?"

Thẩm Tứ đang chuẩn bị đứng dậy bảo đối phương cút, đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.

Thì ra là vừa rồi Quý Dĩ Ninh giãy giụa, mu bàn tay không cẩn thận đập vào công tắc đèn.

Ánh đèn đột nhiên xuất hiện khiến Thẩm Tứ bất giác híp híp mắt, đến khi thấy rõ người phụ nữ nằm dưới thân thì vẫn chưa hoàn hồn, sắc mặt lập tức thay đổi.

Lúc này Quý Dĩ Ninh cũng thấy rõ Thẩm Tứ, bởi vì sợ hãi mà khuôn mặt vốn trắng bệch thoáng chốc trở nên trắng bệch hơn, vốn đầu óc còn có chút hỗn độn, lần này đã bị doạ sợ tới mức tỉnh rượu.

Cô không ngờ rằng... Người thiếu chút nữa xâm phạm cô lại là chú út Thẩm Tứ của Thẩm Yến Chi.

"Chú út..."

Đối với Thẩm Tứ, Quý Dĩ Ninh vẫn hơi cảnh giác.

Anh là con trai út của Thẩm gia, Thẩm lão gia tử và Thẩm lão thái thái khi về già mới có con, được cưng chiều từ nhỏ, cho nên tính cách lạnh lùng bất thường, đừng nói Thẩm gia, người ngoài cũng không dám trêu chọc anh.

Lúc mới gả cho Thẩm Yến Chi, cô đã đi thăm hỏi trưởng bối Thẩm gia, Thẩm Yến Chi đã nhắc nhở cô rằng không nên tiếp xúc quá nhiều với Thẩm Tứ.

"Câm miệng!"

Sắc mặt Thẩm Tứ cực kỳ khó coi, ánh mắt lạnh như tuyết nhìn chằm chằm Quý Dĩ Ninh, dường như đang suy nghĩ xem khả năng giết người diệt khẩu có khả thi không.

Nhưng khi ánh mắt tiếp xúc với vùng da như tuyết trắng trước ngực cô, bỗng dưng tối sầm lại.

Anh rời mắt, đứng dậy bước xuống giường, lạnh lùng nói: "Mặc quần áo rồi cút đi!"

Trong nháy mắt anh đứng lên, ánh mắt Quý Dĩ Ninh đã nhìn thấy nơi không nên nhìn.

Cô sửng sốt một chút, lập tức mất tự nhiên dời mắt đi, bên tai lại đỏ lên.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, sắc mặt Thẩm Tứ nhất thời càng thêm khó coi.

"Còn không cút?"

Quý Dĩ Ninh bất chấp xấu hổ, vội vàng nhặt quần áo lên, mặc lung tung rồi chạy đi, cũng không quay đầu lại.

Mãi cho đến khi ra khỏi phòng, cô mới dám quay đầu lại nhìn số phòng một cái, khi nhìn thấy rõ con số thì trong nháy mắt rốt cục cũng hiểu được Thẩm Tứ lúc trước vì sao nói cô rằng nếu muốn từ chối thì còn đến làm gì.

Đó đâu phải là 8919. đó rõ ràng là 8916!

Cô đi nhầm phòng, còn thiếu chút nữa phát sinh quan hệ với chú của chồng mình...

Nghĩ vậy, Quý Dĩ Ninh chỉ cảm thấy sau khi say rượu đầu càng đau hơn.

Sớm biết như vậy thì lúc ấy đã để Thời Vi đưa mình lên, dù thế nào cũng không đến mức đi nhầm phòng.

Chẳng qua là hiện tại hối hận cũng không còn kịp...

Trong phòng, sau khi Quý Dĩ Ninh rời đi, sắc mặt Thẩm Tứ âm trầm gọi một cú điện thoại.

"Xoá hết tất cả các băng ghi hình đêm nay của Đế Cảnh đi!"

Sau khi phân phó xong, Thẩm Tứ nhìn ga giường và đống chăn lộn xộn, châm điếu thuốc, đáy mắt càng thêm phiền não.

Thiếu chút nữa đã đè lên cháu dâu của mình, đây con mẹ nó là chuyện gì vậy chứ!