Chương 30
Sau khi biết chuyện Thẩm Yến Chi ngoại tình, Quý Dĩ Ninh vẫn luôn ép bản thân đừng nghĩ đến chuyện giữa hai người nữa, ngày nào cũng bận rộn đến nỗi chỉ cần nằm xuống giường là ngủ, cô đang muốn thời gian xóa nhòa cơn đau bị phản bội.
Chỉ là Thẩm Yến Chi cứ ép sát từng bước không để cô có cơ hội thở dốc.
Nhìn Quý Dĩ Ninh nước mắt lưng tròng như thế, lòng Thẩm Yến Chi vô thức đau đớn.
"Dĩ Ninh... anh xin lỗi em..."
Sau khi cô nhắc đến chuyện ly hôn, anh ta đã nói xin lỗi không biết bao nhiêu lần nhưng chỉ có câu này là thật lòng.
Quý Dĩ Ninh lau nước mắt trên khóe mi, dần dần bình tĩnh lại.
"Anh về đi, bây giờ tôi không muốn gặp anh."
Thẩm Yến Chi mấp máy môi, định nói gì đó nhưng anh ta cũng biết tính cách của cô, chắc chắn cô sẽ không đồng ý, cuối cùng Thẩm Yến Chi chỉ đành gật đầu.
"Một mình em ở ngoài nhớ chú ý an toàn, nếu có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh."
Quý Dĩ Ninh không nói gì, cô chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Trong lúc quay người rời khỏi đây, Thẩm Yến Chi chợt nhìn thấy chiếc áo khoác vest màu đen trên sofa, anh ta khựng lại. Anh ta nhớ là hôm nay khi Thẩm Tứ tới tìm mình, anh đã mặc chiếc áo này.
Thẩm Tứ không phải là người thừa nước đục thả câu, hôm nay anh không chỉ đưa Quý Dĩ Ninh ra khỏi biệt thự mà còn đưa áo khoác của mình cho cô. Cộng thêm cái lần bọn họ tới nhà tổ ăn cơm, Thẩm Yến Chi nhận ra ánh mắt của Thẩm Tứ luôn cố ý vô tình hướng về phía Quý Dĩ Ninh.
Nhưng... Thẩm Tứ là chú út của Thẩm Yến Chi, mà Thẩm Tứ cũng không có hứng thú với phụ nữ, chắc là anh ta đã nghĩ nhiều. Thẩm Yến Chi không muốn nghĩ sâu về vấn đề này nên vội vã bỏ đi.
Anh ta vừa xuống lầu là đã nhận được cú điện thoại.
"Tổng giám đốc Thẩm, bác sĩ không giải phẫu phá thai cho cô Tần, bác sĩ nói là tử cung của cô ta mỏng quá, có thể xuất huyết gây nguy hiểm tới tính mạng."
Sắc mặt của Thẩm Yến Chi trở nên u ám, lạnh lùng nói,"Nếu không chịu làm thì đổi bác sĩ khác, rồi sẽ có bác sĩ chịu làm thôi."
Nói xong, anh ta cúp máy.
Cấp dưới không dám gọi điện thoại cho Thẩm Yến Chi nữa, nhưng chuyện này liên quan đến mạng người nên sau khi do dự, cấp dưới lại gọi cho Trần Tuyết Dung. Sau khi nghe người này nói chuyện, Trần Tuyết Dung chần chừ mãi, cuối cùng hạ quyết tâm.
"Đưa cô ta về đây!"
Cuối tuần này Thẩm Yến Chi không tới tìm Quý Dĩ Ninh nên cô cũng được sống yên.
Sáng sớm ngày thứ hai, Quý Dĩ Ninh vừa đến bộ phận R and D thì Tương Như đã tức tối bước vào, lạnh lùng nói với Liễu Di Ninh trước mặt mọi người,"Liễu Di Ninh, cô tới văn phòng gặp tôi ngay!"
Chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt của tất cả người trong bộ phận R and D đều nhìn về phía Liễu Di Ninh. Tương Như chưa bao giờ nói chuyện bằng giọng điệu nghiêm khắc như vậy nói chuyện với Liễu Di Ninh, cô ta cũng kinh ngạc sượng mặt.
"Chị Như... có chuyện gì thế?"
Tương Như không để ý tới cô ta, quay người đi vào văn phòng. Cảm giác được mọi người đang nhìn mình với ánh mắt dò xét mơ hồ, Liễu Di Ninh đỏ mặt xấu hổ không chịu được. Nhất là khi nhìn thấy ánh mắt của Quý Dĩ Ninh, lòng cô ta càng thêm tức tối, chắc chắn bây giờ Quý Dĩ Ninh đang hả hê chờ xem chuyện cười của mình.
Liễu Di Ninh cố nén sự phẫn nộ trong lòng, quay người đi theo Tương Như.
Bước vào văn phòng, Tương Như vừa đóng cửa lại đã ném một tập tài liệu trước mặt cô.
"Cô tự xem đi!"
Trong giọng nói của Tương Như đầy thất vọng, nhìn Liễu Di Ninh với ánh mắt bất mãn. Liễu Di Ninh không hiểu nên nhặt cầm tập tài liệu, sau khi lật qua mấy trang, sắc mặt trở nên tái nhợt, đôi tay cầm tập tài liệu run rẩy.
Sao lại như thế...
Thấy vẻ chột dạ của cô ta, Tương Như lạnh lùng nói: "Uổng công trước đó tôi còn tưởng cô làm việc cẩn thận, rốt cuộc cô có biết mình làm gì hay không? Một mình lén lút giả mạo dữ liệu thử nghiệm. Một khi loại thuốc cô đang nghiên cứu được đưa ra thị trường, cô có biết mạng sống của bao nhiêu người sẽ gặp nguy hiểm không?"