ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 29

Vốn là Quý Dĩ Ninh cũng không muốn lừa bọn họ về chuyện này, hơn nữa, Liễu Di Ninh tới bệnh viện rồi, chắc là cũng không giấu được bao lâu nữa.

"Vâng."

Ở đầu dây bên kia yên lặng một lúc, Ôn Kính Hồng mới nói tiếp,"Có phải con và Yến Chi cãi nhau không?"

Rõ ràng trước đó Quý Dĩ Ninh còn được nuôi trong nhà, bây giờ lại ra ngoài đi làm, nếu nói không có chuyện gì xảy ra thì bà không tin đâu.

"Cũng không phải là cãi nhau đâu ạ."

Quý Dĩ Ninh cụp mắt, vô thức quấn lấy đuôi tóc của mình, cô chậm rãi đáp,"Dì Ôn, chuyện này cháu chưa nói rõ được, lần sau khi có thời gian, cháu sẽ nói cẩn thận cho dì nghe."

Ôn Kính Hồng thở dài,"Dì cũng không hiểu chuyện của người trẻ các cháu, chỉ là dì thấy tính cách của Yến Chi cũng khá tốt. Con người ta sống với nhau thì sẽ có lúc cãi nhau, nên thông cảm cho nhau thì mới sống được."

Quý Dĩ Ninh mím môi không nói gì, Thẩm Yến Chi ngụy trang rất tốt, nếu không phải cô phát hiện anh ta ngoại tình thì chắc bây giờ vẫn còn cho rằng anh ta là một người chồng tốt, mình chẳng hay biết gì.

"Rầm rầm!"

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên ở bên ngoài, Quý Dĩ Ninh vừa đi qua vừa nói,"Dì Ôn, thức ăn của cháu được giao tới rồi, cháu cúp máy nhé, nếu bên phía bố cháu có chuyện gì thì dì có thể liên lạc với cháu bất kỳ lúc nào."

Sau khi cúp máy, Quý Dĩ Ninh kêu với lên.

"Cứ để thức ăn nhanh ngoài cửa là được."

Cửa nhà cô không có mắt mèo, cũng không kịp gắn camera nên bây giờ không thấy được gì, chỉ có thể đứng cạnh cửa một lát, nghĩ là người ta đi rồi cô mới mở cửa.

Vừa thấy bóng người cao lớn kia ngoài cửa, Quý Dĩ Ninh lập tức đóng cửa ngay, nhưng Thẩm Yến Chi đã giơ tay chặn cửa.

"Dĩ Ninh, anh xin lỗi em chuyện hôm nay... khi đó anh quá xúc động..."

Thấy vẻ áy náy trên mặt anh ta, Quý Dĩ Ninh không hề dao động.

"Bây giờ tôi không muốn thấy anh."

"Dĩ Ninh, anh đảm bảo sau này sẽ không dùng vũ lực với em nữa, em có thể cho anh một cơ hội hay không? Chắc chắn anh sẽ đền bù cho em."

Anh ta hứa hẹn đủ điều, Quý Dĩ Ninh chỉ thấy thật nực cười. Đã ngoại tình rồi thì một lần hay là nhiều lần thì cô cũng không thể tha thứ cho anh ta đâu, nhưng nếu mình còn nói những câu gây khiêu khích nữa, đêm nay anh ta sẽ không đi.

"Tôi biết rồi, nhưng tôi cần thời gian chấp nhận, anh về trước đi."

Thấy Quý Dĩ Ninh qua loa như thế, anh ta nhíu mày,"Anh nói là mình bằng lòng cho em thời gian nhưng em đừng chống cự anh như vậy được không?"

Quý Dĩ Ninh bị dây dưa tới nỗi khó chịu, cô ngước lên nhìn anh ta.

"Anh nói anh cho tôi thời gian sao? Nhưng anh có cho thật à? Tôi vừa phát hiện anh ngoại tình thì ngay hôm sau anh đã muốn ép tôi, hôm nay cũng thế."

"Từ đầu tới cuối tôi không hề thấy anh áy náy được bao nhiêu, anh chỉ muốn giả vờ để chuyện này mau chóng qua đi, nhưng tôi thì không, ít nhất là bây giờ thì không, anh hiểu chưa?"

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Quý Dĩ Ninh, lòng Thẩm Yến Chi vừa áy náy vừa hối hận, muốn ôm cô vào lòng nhưng anh ta chưa đụng vào người cô thì cô đã lùi lại tránh né, bàn tay Thẩm Yến Chi cứng đờ giữa không trung.

"Thẩm Yến Chi, trong những năm chúng ta kết hôn với nhau, tôi không hề làm chuyện gì có lỗi với anh. Tình cảm của chúng ta kéo dài tám năm chứ không phải tám tháng, không phải tám ngày."

"Anh phản bội tôi mà còn muốn tôi chấp nhận nhanh như vậy, anh cảm thấy có khả năng đó không? Trừ phi tình cảm của tôi với anh đều là giả, nếu không thì chẳng có người bình thường nào có thể bình tĩnh nhanh như thế được."

"Tôi thật sự không thể chấp nhận chuyện anh ngoại tình trong thời gian ngắn như thế... coi như tôi xin anh chuyện này, anh đừng ép tôi được không?"

Ban đầu Quý Dĩ Ninh chỉ muốn đuổi Thẩm Yến Chi đi, nhưng càng nói thì cô càng nghẹn ngào.