ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 46

Trong cuộc hôn nhân kéo dài ba năm này, cô chịu đủ xiềng xích, cũng chỉ đổi lại là chuyện Thẩm Yến Chi ngoại tình. Bây giờ cô không định để bản thân chịu ấm ức nữa, cô muốn thoải mái như thế nào là tùy cô.

Sau khi ăn cơm xong, Quý Dĩ Ninh rửa bát, pha trà, cầm một quyển sách rồi ngồi bên ban công, vừa đọc sách vừa tắm nắng. Cô đọc được một lúc thì thấy buồn ngủ nên dựa vào ghế bên bàn công mà ngủ.

Khi cô dậy thì trời đã tối.

Quý Dĩ Ninh vào phòng vệ sinh rửa mặt, cô không định nấu cơm mà định ra ngoài ăn. Vừa mở cửa, Quý Dĩ Ninh đã thấy Thẩm Yến Chi đứng trong bóng tối, cô hoảng sợ vô thức lùi về sau một bước.

"Dĩ Ninh, là anh."

Giọng của Thẩm Yến Chi khô khốc, rõ là anh ta đã đứng suốt cả trưa. Cô nhíu mày,"Anh cứ canh chừng ở đây làm gì?"

"Dĩ Ninh, em không thể tha thứ cho anh thật sao?"

Quý Dĩ Ninh im lặng một lúc, cô bình tĩnh nói,"Thẩm Yến Chi, lúc anh ngoại tình với thư ký của mình, chắc là anh cũng bỏ ra khá nhiều tiền và tâm tư nhỉ?"

"Ý em là sao?"

Thấy sự nghi ngờ trong mắt anh ta, Quý Dĩ Ninh cảm thấy hơi buồn cười, anh ta hiểu nhưng vẫn giả vờ không hiểu à?

"Chắc chắn anh phải bỏ tiền và tâm tư ra để đối xử với một kẻ thứ ba, dẫn cô ta ra ngoài chơi, sao đến lượt tôi thì ngoài làm phiền, xin tôi tha thứ, tôi lại chẳng có gì?"

Thẩm Yến Chi nhíu mày, từ hoang mang biến thành kinh ngạc.

"Dĩ Ninh, chỉ cần em tha thứ cho anh thì em có thể dùng tiền của anh, muốn mua gì cũng được, hơn nữa... so với những thứ vật chất này, chẳng phải em càng nên chú ý tới tình yêu của anh dành cho em sao?"

Cuối cùng Quý Dĩ Ninh vẫn không nhịn được mà bật cười,"Đúng là trước kia tôi thích anh vì tình yêu của anh dành cho tôi, nhưng cuối cùng chỉ đổi lấy sự phản bội của anh mà thôi. Hơn nữa, anh không muốn cho tôi dùng tiền, cũng không muốn chăm sóc tôi thì sao tôi có thể tin vào tình yêu của anh nữa chứ?"

Có một câu không sai, tiền của đàn ông nằm ở đâu thì tình yêu nằm ở đó.

Chỉ là bây giờ Quý Dĩ Ninh không muốn có tình yêu của Thẩm Yến Chi, nếu cô đã quyết định ly hôn thì tất nhiên là cô phải lấy tiền của Thẩm Yến Chi nhiều chút. Vì khi ly hôn, trang sức, ngọc ngà này nọ đều thuộc về tài sản cá nhân, không được tính vào số tài sản sẽ phân chia.

Thấy được vẻ chế giễu trong mắt Quý Dĩ Ninh, Thẩm Yến Chi mấp máy môi, trong mắt chỉ có u ám, chẳng biết anh ta đang nghĩ gì.

Quý Dĩ Ninh không nói nhiều vô ích với anh ta nữa, cô ấn nút thang máy rồi bỏ đi. Cô tin là với tính cách của Thẩm Yến Chi, chẳng mấy chốc, anh ta sẽ nghĩ thông được thôi.

Suy cho cùng thì dù anh ta có tình cảm với cô hay không, bây giờ bọn họ cũng không thể ly hôn ngay, nếu không, danh tiếng của Thẩm Yến Chi sẽ tụt dốc, ông cụ Thẩm cũng sẽ thất vọng với anh ta.

Sau khi cô ăn mì ở cổng khu chung cư rồi về, Thẩm Yến Chi đã đi rồi.

Quý Dĩ Ninh không để ý, cô xem show tạp kĩ xong thì rửa mặt đi ngủ. Chỉ thoáng cái mà đã hết ngày nghỉ cuối tuần, thứ hai lại đến.

Quý Dĩ Ninh vừa bước vào bộ phận R and D đã thấy được một bó hoa hồng đỏ được đặt trên bàn làm việc của cô, bên cạnh còn có một hộp trang sức Tiffany.

Cô bước tới bàn, nhặt tấm thiệp có hình bông hồng lên rồi mở ra.

[Dĩ Ninh, lần đầu tiên gặp em, anh đã cảm thấy em rất giống một đóa hoa hồng rực lửa, thiêu cháy lòng anh. Tối qua anh nghĩ ngợi cả đêm, anh quyết định lại theo đuổi theo một lần nữa, mong em có thể cho anh cơ hội. ]

Chữ ký là ngài Thẩm, người mãi yêu em, phía sau còn có hình mũi tên xuyên tim.

Quý Dĩ Ninh nhét thiệp vào túi xách, cầm hộp trang sức bên cạnh rồi mở ra, một chiếc vòng tay kim cương lấp lánh đột nhiên xuất hiện trước mắt cô.