ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 47

Hướng Ngữ ngồi cạnh không nhịn được bước tới gần, nhìn cô với ánh mắt hâm mộ,"Dĩ Ninh, ai tặng cho cô vậy? Người theo đuổi cô sao? Tôi từng thấy chiếc vòng này trên TV rồi, tôi nhớ là nó có giá mấy triệu!"

Quý Dĩ Ninh gật đầu,"Ừ."

"Vậy chắc là người theo đuổi cô giàu lắm, tôi nhớ ý nghĩa của chiếc vòng tay này là anh sẽ chỉ yêu em đến hết cuộc đời, chắc chắn người đó rất thích cô!"

Vẻ trào phúng chợt thoáng qua trong mắt Quý Dĩ Ninh, cô cất chiếc vòng vào hộp.

"Chắc vậy."

Thấy cô không vui cho lắm, lòng Hướng Ngữ thấy hơi lạ nhưng không hỏi.

Trong khoảng thời gian bọn họ làm việc cùng nhau, cô ta biết rõ trông Quý Dĩ Ninh là một người dịu dàng thân thiện, nhưng thật ra khi cô không muốn nói chuyện, cô sẽ không nói nhiều một chữ nào.

Mà bọn họ cũng chưa thân thiết đến mức có thể kể chuyện của nhau cho nhau nghe.

Khi Quý Dĩ Ninh cất hộp trang sức, vừa hay Liễu Di Ninh đi ngang qua chỗ cô, thấy chiếc vòng tay kia, cô ta không giấu được ánh mắt ghen tị. Chỉ là trải qua bài học ở quán bar, bây giờ cô ta không dám chống đối trước mặt Quý Dĩ Ninh nữa, chỉ bỏ đi.

Chiều tà, Quý Dĩ Ninh vừa mới ra khỏi công ty đã thấy Thẩm Yến Chi đứng cách đó không xa. Cô mím môi, dừng bước nhìn anh ta, khi thấy cô, anh ta cũng bước tới gần.

"Dĩ Ninh, đêm nay chúng ta ăn tối đi."

Quý Dĩ Ninh cụp mắt khẽ siết chặt bàn tay bên hông. Sau một lúc lâu cô mới ngẩng đầu nhìn anh ta, bình tĩnh nói,"Được."

Nghe được câu trả lời khẳng định kia, vốn dĩ vẻ mặt của Thẩm Yến Chi có phần bất an, giờ đã như trút được gánh nặng, cũng nhếch môi mỉm cười.

"Anh đã đặt bàn ở nhà hàng cơm Tây em thích nhất, nếu đêm nay em không muốn ăn cơm Tây thì có thể đổi thành cơm Trung hoặc món khác."

Quý Dĩ Ninh lắc đầu,"Không cần đâu, chọn cơm Tây đi."

Khi sắp tới gần xe, đột nhiên Thẩm Yến Chi bước nhanh hơn, mở cửa ghế phụ cho Quý Dĩ Ninh, từ sau khi hai người bọn họ kết hôn, anh ta bận rộn chuyện công việc nên hiếm khi bọn họ có cơ hội ra ngoài ăn cơm.

Không ngờ sau khi ngoại tình xong, anh ta lại có thời gian hơn. Nghĩ thế, Quý Dĩ Ninh chớp mắt giễu cợt.

Sau khi cô lên xe rồi, Thẩm Yến Chi mới đóng cửa ghế phụ.

Anh ta đi vòng qua chỗ ghế lái, vừa khởi động xe vừa trò chuyện bâng quơ,"Em có thích chiếc vòng hôm nay anh tặng cho em không? Sao em không đeo?"

"Cũng thích nhưng nếu đeo trong lúc thí nghiệm thì không tiện."

Thẩm Yến Chi im lặng một lát, cuối cùng anh ta không nhịn được mà nói,"Dĩ Ninh, anh không phản đối chuyện em ra ngoài đi làm nhưng làm thí nghiệm rất mệt, lúc học đại học, em cứ làm thí nghiệm suốt đêm. Anh không muốn em vất vả như thế, anh sẽ bảo thư ký sắp xếp cho em công việc khác, được không?"

Quan trọng nhất là anh ta điều tra được Thẩm Tứ đang đầu tư vào Thành Viên, bây giờ anh cũng là một cổ đông của công ty này.

Tuy Quý Dĩ Ninh nói cô và Thẩm Tứ không có gì với nhau nhưng Thẩm Yến Chi vẫn vô thức không muốn cho bọn họ cơ hội gần nhau. Cũng vì anh ta và Tần Tri Ý ở gần nhau trong một thời gian dài nên anh ta mới không kiểm soát được bản thân đấy thôi?

Thẩm Yến Chi không muốn giẫm lên vết xe đổ trong cùng một chuyện nữa.

"Đây là công việc mà tôi thích, dù có mệt hay vất vả đến đâu tôi cũng chịu được, mong anh tôn trọng sự lựa chọn của tôi."

Thẩm Yến Chi siết chặt tay lái đến nỗi khớp tay trắng bệch, bây giờ thái độ của Quý Dĩ Ninh với anh ta chỉ mới dịu đi một chút, nếu hai người lại cãi nhau vì chuyện này thì rất có thể mối quan hệ của bọn họ sẽ đi vào ngõ cụt.

Thẩm Yến Chi bèn chiều ý cô, sau khi bọn họ làm hòa rồi thì mới nhắc tới chuyện bảo cô từ chức.

"Được, vậy thì chiều theo em, nếu có ngày nào đó em không muốn làm nữa thì cứ từ chức là được, anh nuôi em được mà. '