Chương 48
Quý Dĩ Ninh cười nhạt, không nói gì.
Anh ta không chỉ nuôi được cô mà còn nuôi một kẻ thứ ba. Chỉ là anh ta quên rằng số tiền anh ta tiêu xài là tài sản sau khi bọn họ kết hôn, cô sẽ từ từ tính toán từng món nợ một, lấy về không sót một xu.
Sau khi đến nhà hàng cơm Tây, Quý Dĩ Ninh mới nhận ra trong này chỉ có mình và Thẩm Yến Chi, cô bất ngờ.
"Anh bao nhà hàng à?"
"Ừ, chẳng phải em không thích chỗ đông người sao?"
"Bây giờ tôi quen rồi, sau này anh không cần phải làm thế nữa đâu."
Thẩm Yến Chi nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc,"Dĩ Ninh, lúc trước anh bận quá nên chúng ta đã bỏ lỡ nhiều cơ hội, sau này anh sẽ bù đắp tất cả những việc hâm nóng tình cảm của chúng ta cho em."
Anh ta vẫn nhìn cô với ánh mắt đầy tình yêu nồng nàn như thuở bọn họ còn mặn nồng với nhau. Quý Dĩ Ninh dời mắt đi, cơn đau đớn lan ra từ lồng ngực, cô cố gắng kìm nén nước mắt của mình.
Nếu Thẩm Yến Chi nói những câu này trước khi anh ta ngoại tình, có lẽ cô sẽ cảm động, nhưng bây giờ cô chỉ thấy chua xót. Từ giây phút anh ta ngoại tình, bọn họ không còn cơ hội quay về như xưa nữa.
Thấy Quý Dĩ Ninh không nói gì, Thẩm Yến Chi muốn nắm tay cô nhưng cô lại tránh né. Anh ta khó kìm được ánh nhìn thất vọng, nhưng rồi anh ta lập tức bình tĩnh lại.
"Dĩ Ninh, chúng ta cứ từ từ tiến tới, cho đến khi em chịu tha thứ cho anh."
Quý Dĩ Ninh ngước nhìn anh ta,"Mong là vậy."
Cô biết rõ là sẽ không có cái ngày đó.
Lúc ăn cơm, Thẩm Yến Chi định tìm chủ đề nói chuyện phiếm với Quý Dĩ Ninh nhưng cô vẫn luôn hờ hững phụ họa, thấy cô qua loa như vậy, lòng anh ta vô cùng mất mát, nhưng anh ta biết rõ mình là người ngoại tình trước, mình không có tư cách yêu cầu Quý Dĩ Ninh đối xử với mình như trước.
Hứng thú ăn uống của Quý Dĩ Ninh vẫn như trước, không hề bị anh ta gây ảnh hưởng, beefsteak của nhà hàng này rất ngon, cô không muốn phí số đồ ăn ngon như vậy vì Thẩm Yến Chi.
Sau khi ăn xong, Thẩm Yến Chi đưa cô về, xe dừng lại ở dưới lầu, cô đang định xuống xe thì Thẩm Yến Chi lại gọi cô.
"Sao thế?"
"Anh có quà muốn tặng cho em."
Sau đó, một tờ giấy bất động sản màu đỏ xuất hiện trước mặt Quý Dĩ Ninh.
"Bây giờ căn hộ em thuê là khu nhà cũ, không an toàn cho lắm, anh mua một căn hộ ở gần công ty cho em, em có thể dọn sang đó bất kỳ lúc nào, cũng tiện cho em đi làm."
Quý Dĩ Ninh cụp mắt nhìn giấy chứng nhận bất động sản, nhìn có phần bất ngờ.
"Tôi sống ở đây là được rồi."
"Không sao, anh mua trước, khi nào em muốn dọn tới thì dọn."
Quý Dĩ Ninh gật đầu cầm giấy chứng nhận,"Được, cảm ơn anh."
Nhìn vẻ mặt của anh ta có phần bất đắc dĩ,"Dĩ Ninh, chúng ta là vợ chồng mà, đây là chuyện anh nên làm."
Quý Dĩ Ninh không tiếp lời anh ta, chỉ ngước nhìn anh ta,"Bây giờ không còn sớm nữa, tôi còn có vài số liệu thí nghiệm cần xử lý, tôi lên nhà trước đây, anh về nhà cẩn thận nhé."
"Được, em nhớ đừng vất vả quá nhé."
"Ừ."
Sau khi xuống xe, Quý Dĩ Ninh quay người đi vào chung cư. Xe của Thẩm Yến Chi vẫn đỗ ở đó, anh ta mong rằng cô có thể quay đầu lại một lần, nhưng cho đến khi cô đi khuất bóng, cô cũng không quay đầu lại.
Thẩm Yến Chi nhớ đến khoảng thời gian bọn họ hẹn hò thuở học đại học, tối nào anh ta cũng đưa cô đến dưới lầu tòa ký túc xá. Hai người bịn rịn tạm xa nhau, cho đến khi sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá, cô mới cẩn thận bước chậm về phòng.
Sau khi kết hôn, mỗi buổi sáng khi mình đi làm, cô cũng sẽ dậy sớm nấu bữa sáng cho mình rồi nhìn mình đi làm.
Chẳng biết đến bao giờ mới có thể thấy được cảnh tượng đó lần nữa.
Nhưng bây giờ Quý Dĩ Ninh đã cho mình cơ hội rồi, anh ta tin là hai người sẽ có ngày giảng hòa.