Chương 56
Trên đường trở về nhà cho thuê, vốn là Thẩm Yến Chi muốn nói chuyện với Quý Dĩ Ninh nhưng vừa lên xe là anh ta đã nhận được một cú điện thoại từ đối tác làm ăn. Mãi đến khi chạy tới chỗ khu chung cư của Quý Dĩ Ninh thì cuộc gọi mới kết thúc.
"Dĩ Ninh, em chú ý nhé, mấy hôm nay đừng để vết thương dính nước, nếu có chỗ nào thấy không tiện thì em cứ gọi điện thoại cho anh."
Thẩm Yến Chi dặn dò.
Quý Dĩ Ninh hờ hững gật đầu,
"Tôi biết rồi."
Thấy cô không để ý tới những gì mình nói, Thẩm Yến Chi có vẻ buồn bã, Quý Dĩ Ninh nhận ra cảm xúc của anh ta thay đổi, cô lại không để tâm. Lúc trước cô xót anh ta làm việc bận rộn nên mong lúc nào anh ta ở cùng mình cũng thả lỏng, bèn chú ý tới cảm xúc của anh ta mọi giây mọi phút, cô cũng dần coi đó là thói quen. Xem ra cô nên bỏ thói quen này mau thôi.
Thẩm Yến Chi quay đầu thấy nửa bên mặt trắng nõn xinh đẹp nhưng không có chút cảm xúc nào của cô, lòng anh ta chỉ thấy cay đắng. Lúc trước, khi Quý Dĩ Ninh ở cùng mình, cô luôn mỉm cười nói chuyện với mình như thể chưa bao giờ thấy mệt. Nhưng bây giờ cô lại đối xử lạnh lùng với mình, hai người cũng không nói gì.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe dừng lại ở chỗ chung cư, Thẩm Yến Chi muốn đưa Quý Dĩ Ninh lên lầu nhưng cô lại từ chối.
Thấy cô không muốn nói nhiều, lòng Thẩm Yến Chi thấy hơi khó chịu nhưng anh ta vẫn nhịn không nói gì. Trước khi cô xuống xe, anh nói:
"Để anh đưa em về, trong thời gian này tay em bị thương, không tiện nấu cơm nên em cứ dọn về biệt thự trước đi, sau khi vết thương của em lành lại rồi thì hẵng về căn hộ cho thuê."
Quý Dĩ Ninh không cho Thẩm Yến Chi cơ hội nói gì thì đã đóng cửa xe, quay người bỏ đi.
"Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ cảm thấy đây là chuyện nhỏ thôi, không cần nói cho anh, để anh lo lắng."
Cô nói vọng ra.
Nhiệt độ trong xe chợt giảm xuống 0 độ, Dương Vũ ngồi ở ghế phụ chần chừ một lát rồi khẽ nói,
"Tổng giám đốc Thẩm, tôi nghe nói khi phụ nữ không vui, chỉ cần tặng túi là họ sẽ vui, hay là ngài tặng túi xách cho mợ chủ nhé?"
Thẩm Yến Chi không trả lời ngay mà nhìn theo bóng lưng Quý Dĩ Ninh. Biết Quý Dĩ Ninh không dọn tới căn hộ ở Thiên Tỉ, anh ta nhíu mày,
"Sao em không dọn tới đó?"
Vẻ bất mãn lướt qua trong mắt Quý Dĩ Ninh, cô nhìn anh ta với ánh mắt khó chịu,
"Tôi chỉ bị thương chứ không phải bị liệt, tự tôi có thể chăm sóc bản thân mình."
"Vậy Thẩm Tứ thì được đúng không?"
Thẩm Yến Chi hỏi.
Quý Dĩ Ninh nhíu mày, chuyện này thì liên quan gì tới Thẩm Tứ?
Chứng kiến lúc Quý Dĩ Ninh nhắc tới Thẩm Tứ, vẻ mặt cô không hề thay đổi chút nào, trái tim của Thẩm Yến Chi mới bình tĩnh lại.
"Khi thí nghiệm đột nhiên phát nổ, vừa hay chú út của anh ở phòng thí nghiệm, anh ấy cũng bị thương, phải tới bệnh viện băng bó nên mới tiện đường đưa tôi tới đây."
Quý Dĩ Ninh giải thích.
Thấy Quý Dĩ Ninh còn định từ chối, Thẩm Yến Chi lại hạ giọng,
"Về biệt thự với anh hoặc là để người giúp việc đưa cơm cho em, em tự chọn một vế đi."
"Tôi chọn vế thứ hai."
Nghe vậy, cuối cùng Thẩm Yến Chi cũng thôi mím môi, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng hơn nhiều.
"Ừ, tuy đó là chú út của anh nhưng là người đàn ông khác rồi, sau này nếu em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền