Chương 57
Trong văn phòng bộ phận R and D công ty Thành Viên, Tương Như ngồi ở phía bàn làm việc, bà ta đang xem video camera trong tòa nhà thí nghiệm sáng nay. Trong phòng thí nghiệm và phòng chứa thuốc đều không có camera, chỉ có thể xem camera trong góc.
Tương Như xem mấy lần, cuối cùng bà ta nhìn vào bóng dáng của Trịnh Ưu Ưu. Chỉ trong hơn một tiếng ngắn ngủi, Trịnh Ưu Ưu đã xuất hiện mấy lần ở trước camera, lần thứ ba, rõ là trông cô ta hơi bối rối.
Tương Như tắt video, bảo trợ lý mời Trịnh Ưu Ưu tới văn phòng gặp mình.
Khi nghe đến chuyện Tương Như muốn tìm mình, Trịnh Ưu Ưu lúng túng ngay tức khắc, cô ta vô thức nhìn về phía Liễu Di Ninh. Nhưng Liễu Di Ninh không thèm nhìn cô ta lần nào, vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Hết cách, Trịnh Ưu Ưu đành đứng dậy đi theo trợ lý của Tương Như tới văn phòng, cô ta vừa đi ra khỏi cửa thì đã thấy điện thoại di động rung lên, có tin nhắn do Liễu Di Ninh gửi tới.
[Dù Tương Như hỏi cái ghì thì cô cứ khăng khăng là không có liên quan gì tới mình, cô cũng biết nếu cô khai tôi ra thì cô sẽ gặp hậu quả gì rồi chứ?]
Trịnh Ưu Ưu đáp "đã biết", sau đó Liễu Di Ninh lập tức thu hồi tin nhắn ngay. Trịnh Ưu Ưu cất điện thoại, mở cửa bước vào văn phòng, Tương Như lạnh nhạt nhìn cô ta.
"Ngồi đi."
Cô ta ngồi xuống đối diện với Tương Như, giả vờ hoang mang không hiểu gì:
"Chị Như, chị tìm tôi có chuyện gì thế?"
"Sáng nay cô đi qua đi lại giữa phòng thí nghiệm và bộ phận R and D vài lần, lý do là gì?"
Trịnh Ưu Ưu vô thức siết chặt bàn tay trên đầu gối mình, bình tĩnh nói:
"Sáng nay, khi tôi tới phòng thí nghiệm chuẩn bị tiến hành thí nghiệm thì chợt phát hiện hôm qua quên ghi chép nên đã về bổ sung."
"Trong quá trình này cô có tới phòng cất thuốc hay không?"
"Không."
Thấy vẻ tổn thương trong mắt Trịnh Ưu Ưu, Tương Như thờ ơ nói:
"Không phải tôi nghi ngờ cô, chỉ là tôi định hỏi hết tất cả những người từng tới phòng thí nghiệm sáng nay mà thôi. Dù trong phòng cất thuốc không có camera, không thể xác định là có ai đổi nhãn thuốc thử hay không."
Tất nhiên là Tương Như không bỏ sót sự thay đổi biểu cảm trên mặt cô ta, Tương Như lẳng lặng nói:
"Tuy không có camera nhưng chủ tịch Thẩm đã phái tổ của mình tới đây, đã lấy dấu vân tay trên hai bình axit rồi, chuẩn bị so sánh với vân tay của người trong bộ R and D."
"Chị Như... khi nào người của chủ tịch Thẩm tới lấy dấu vân tay của nhân viên chúng ta vậy?"
Nếu nhãn của axit sunfuric loãng và axit sunfuric đậm đặc thực sự đã bị tráo đổi, có thể Trịnh Ưu Ưu sẽ bị nghi ngờ nhiều.
"Nếu không khớp với ai thì cũng có thể loại trừ nghi ngờ thủ phạm là người của bộ phận R and D."
Trịnh Ưu Ưu lắc đầu, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tương Như. Nếu có kiểm tra dấu vân tay thì cô ta xong đời!
"Chị Như, chị nghi ngờ tôi sao? Tôi và Quý Dĩ Ninh không hề có thù oán gì với nhau, sao tôi có thể hại cô ta được?"
Nghe xong, Trịnh Ưu Ưu thở phào nhẹ nhõm, cô ta cũng vin vào chuyện ở đó không có camera, dù người ta có nghi ngờ gì cũng không điều tra được, bấy giờ cô ta mới dám làm liều.
Nụ cười trên mặt Trịnh Ưu Ưu dần cứng đờ, khi đó cô ta quá lúng túng nên không nhớ là mình có đeo găng hay không.
Cùng lúc ấy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền