ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70

Chương 1056. Làm sao có thể nói chuyện với một đứa trẻ như vậy? 1

Chương 1056: Ở Ngay cửa tôi cũng có thể nghe thấy bà ngáy rất rõ ràng! 1

Thím Trần biết bà ta là người lười biếng nhưng cũng bằng lòng trông chừng bọn trẻ, hơn nữa bình thường khi thím Trần lười biếng thì chủ yếu cũng sẽ bảo bà trông chừng Hi Hi và Lạc Lạc.

Nghĩ rằng đây cũng không phải là đường lớn, cũng chỉ ở trong nhà thôi, nên bà cũng gật đầu đồng ý:

"Được rồi, bà cứ rót nước cho bọn trẻ đi. Mà đã rót thì rót nhiều chút, nếu một đứa uống thì ba đứa còn lại chắc chắn cũng sẽ uống!"

Cứ như thể, Thím Trần vào nhà rót nước. Tuy nhiên, rót nước thì rất nhanh, nhưng thím Trần lại lười biếng nên làm việc chậm chạp.

Rót nước xong bà ta trở vào nhà ngủ một lúc, đến trưa bà ta sẽ lại cùng với Hi Hi và Lạc Lạc ngủ tiếp, khi hai đứa nhóc tỉnh dậy, bà ta sẽ không còn buồn ngủ nữa!

Trong khi đó, thím Trương chơi bên ngoài với mấy đứa trẻ. Để trốn ra khỏi đây, Hỉ Hỉ và Lạc Lạc còn đề xuất chơi trốn tìm.

Bình thường ở nhà mấy đứa trẻ cũng thích chơi trốn tìm nên thím Trương bảo bốn đứa nhỏ trốn đi mà không suy nghĩ nhiều.

Lúc đang chơi trốn tìm, Lạc Lạc lợi dụng sơ hở, đã mở cửa chạy ra ngoài.

Hỉ Hỉ cũng thông minh, cậu bé và Lạc Lạc là anh em sinh đôi, họ trông rất giống nhau và hôm nay hai đứa cũng tận dụng cơ hội mà mặc luôn quần áo giống nhau.

Cậu bé sẽ giả làm Lạc Lạc, thím Trương cũng không phát hiện ra nên Lạc Lạc đã bỏ chạy được ra ngoài.

Khi Hỉ Hỉ định chạy ra khỏi cửa lớn, thím Trương liền nhìn thấy, vội vàng nắm lấy cậu bé.

Nhìn cánh cửa đang mở lớn, thím Trương có linh cảm không tốt nên đã gọi tất cả bọn trẻ đến, vừa nhìn thì mới biết Lạc Lạc đã mất tích!

Bà Trương sợ quá ngồi phịch luôn xuống đất khóc lớn la lên:

"thím Triệu, Tiểu Trần, nhanh lên, Lạc Lạc mất tích rồi!"

Thím Trần đang ngủ say, vừa nghe tiếng la liền giật mình tỉnh lại, liền nhảy ra khỏi giường chạy ra ngoài. Bà ta đã ngủ như vậy hơn một tiếng đồng hồ.

Vừa bước ra, Thím Trần đã nhìn thấy Thím Trương đang ôm Hỉ Hỉ, Bình Bình và An An cũng ở gần đó, nhưng không thấy Lạc Lạc đâu cả.

Thím Trần thấy vậy liền bước tới tố cáo thím Trương:

"Thì làm ăn kiểu gì vậy, tôi chỉ bảo chị trong giúp tôi hai đứa trẻ mà thôi, tôi vừa quay về trong nhà rót nước, chị liền để lạc luôn đứa bé đi đâu rồi."

"Thím đây chắc chắn là lười biếng rồi? Quay về tôi sẽ nói chuyện này với đồng chí Ninh và đồng chí Điền cho coi?"

Thím Trương lau nước mắt nói:

"Chúng tôi đang chơi trốn tìm, khi tôi đang tìm đứa bé thì thấy Hỉ Hỉ chạy ra ngoài nên đã bắt được nó quay về!"

"Nhưng mà tôi không nhìn thấy Lạc Lạc. Lúc tôi nhìn ra bên ngoài xem có đứa bé không, nhưng cả con hẻm chẳng có gì cả!"

Thím Trần còn muốn mắng bà ấy nữa, nhưng thím Triệu đã nhanh chóng ngăn bà ta lại và nói:

"Thím Trương, đừng khóc nữa. Đi ra ngoài ngõ nhìn xem. Tiểu Trần, ở đây trông ba đứa trẻ còn lại, đừng có để bọn trẻ chạy ra ngoài nữa đấy!"

"Bây giờ tôi vào nhà đánh thức chị Hồ rồi gọi cho đồng chí Ninh. Phải nhanh chóng đi tìm Lạc Lạc thôi!"

"Cậu bé còn nhỏ, chắc chắn đi không xa, bây giờ đi tìm, nhất định có thể tìm được!"

Mẹ Điền uống thuốc cảm, nên ngủ say, còn mơ hồ nghe thấy trong sân có người đang khóc.

Sau khi cau mày đứng dậy, bà nghe được lời của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip