ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70

Chương 1057. Làm sao có thể nói chuyện với một đứa trẻ như vậy? 2

Chương 1057: Ở Ngay cửa tôi cũng có thể nghe thấy bà ngáy rất rõ ràng! 2

Thím Trương lúc mấy bốn đứa nhóc chưa sinh ra thì bà ấy đã chăm sóc Điền Mật Mật từ khi cô còn nhỏ rồi, khi mấy đứa trẻ vừa được sinh ra, mặc dù bà chủ yếu chăm sóc cho Bình Bình và An An. Nhưng bốn đứa trẻ là sinh đôi, Hỉ Hỉ và Lạc Lạc cũng quanh quẩn bên cạnh bà ấy mỗi ngày. Hơn nữa, trước đây cậu nhóc và Thím Lý đã hợp tác rất ăn ý, hai người cũng không quá phân biệt là bà sẽ chăm sóc đứa nào. Bà ấy nhỏ hơn Thím Lý, Hỉ Hỉ và Lạc Lạc là con trai, bình thước lúc ra ngoài chơi, bà ấy thường đuổi theo Hỉ Hỉ và Lạc Lạc, chạy cũng khá nhiều. Vì thế khi đứa trẻ bị lạc mất, bà lại tự trách mình, cảm thấy rất có lỗi và vô cùng lo lắng.

Cả mấy người đều đã lật tung cả con hẻm lên, đi đến những nơi Lạc Lạc thường chơi, nhưng Lạc Lạc lại không có ở đó.

Cùng lúc ấy, thím Triệu cũng vội vàng gọi điện cho Ninh Tử Kỳ và kể cho cô ấy nghe về sự việc mất tích của Lạc Lạc.

Khi nghe tin Lạc Lạc mất tích, Ninh Tử Kỳ cảm thấy bầu trời như sắp sụp đổ, anh nhanh chóng bỏ việc đang làm và chạy về tìm Lạc Lạc.

Ninh Tử Kỳ nhờ một người bạn gọi cảnh sát, cảnh sát bảo Ninh Tử Kỳ cứ quay trở về chờ tin tức.

Sau đó, Ninh Tử Kỳ mới quay về nhà và hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Khi Ninh Tử Kỳ hỏi, Thím Trần cảm thấy chột dạ và nhanh chóng đổ trách nhiệm cho thím Trương.

Thím Trương đang tự trách mình, hơn nữa cũng thực sự cảm thấy mình không chăm sóc được Lạc Lạc cho nên vừa tự trách vừa cảm thấy rất áy náy mà bà ấy cũng lo lắng không kém mấy người trong nhà.

Chỉ có điều thím Triệu đang dọn dẹp nhà cửa đã biết toàn bộ sự việc. Thím Triệu suy nghĩ một lúc rồi nói với Ninh Tử Kỳ:

"Đồng chí Ninh, tôi có chuyện muốn nói, không biết có nên nói hay không!"

Ninh Tử Kỳ đối ới những người bảo mẫu này, đều khá kính trọng, Ninh Tử Kỳ cau mày nói:

"thím Triệu, có chuyện gì thì cứ nói đi. Hôm nay thím đã xử lý rất kịp thời. Chờ đến khi tìm được Lạc Lạc, gia đình chúng tôi sẽ phải cảm ơn thím rất nhiều!"

Thím Triệu xua tay nói:

"Không cần phải cảm ơn đâu, đây đều là chuyện nên làm mà. Hơn nữa, tôi đã nhìn bốn đứa bé lớn lên. Dù không theo dõi chúng hàng ngày nhưng cũng rất có cảm tình, chúng cũng giống như cháu của tôi vậy!"

"Là thế này, tôi trước đó cũng đã phản ánh hai lần rồi, đồng chí Điền và chị Hồ cũng đã biết!"

"Hôm nay là Tiểu Trần quá ức hiếp Tiểu Trương rồi, tôi thật công bằng mà phải nói như vậy!"

"Hôm nay là Tiểu Trần nói trở về rót nước cho mấy đứa, vậy rót nước xong bà ấy đi đâu?"

thím Trần nghe thím Triệu hỏi như vậy, có chút bất an, chột dạ nói:

"rót nước xong thì tôi đi vệ sinh một lúc. Sao, đi vệ sinh mà bà cũng không cho tối đi à?"

Thím Triệu tức giận nói:

"Đừng có kiếm cớ nữa, ai không cho bà đi vệ sinh? Ngoài việc đi vệ sinh, bà đi rót nước, mà vào nhà hơn hai tiếng đồng hồ và đọc gần hai cuốn tiểu thuyết, bà có thật là đi vệ sinh không hả?"

"Bà còn ngồi ở phòng khách lải nhải, ăn hạt dưa nửa ngày, vứt một đống vỏ hạt dưa, tôi bảo bà ra ngoài cùng thím trương trông mấy đứa trẻ, bà còn mắng tôi can thiệp chuyện quá."

"Rồi bà ta ầm ĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip