Chương 445: Chàng trai đầy mê hoặc (2)
Nhìn thấy vạt áo anh đã ướt vì mưa, cô biết ngay anh đã đợi mình khá lâu.
Anh khẽ cười, dịu dàng vén nhẹ mấy lọn tóc hơi rối trên má cô:
"Xin lỗi, hôm qua gặp em vui quá nên anh quên mất chuyện quan trọng nhất là xin cách liên lạc, thành ra đành phải đứng đây đợi em thôi."
Khương Nhiên sững sờ mất một lúc lâu mới tìm được tiếng nói của mình:
"Sao... sao anh lại đến đây?"
"Lão... Lão Khương!"
Chưa đợi Khương Nhiên trả lời, Tiểu Ưu bên cạnh đã mở to mắt, hết nhìn người này đến người kia, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn tò mò. Không phải cô nhìn lầm đấy chứ? Từ khi nào mà thần tượng mới của cô và cô bạn thân nhất của mình lại quen biết nhau thế này?
Khương Nhiên hơi hoảng, lập tức chặn trước khi Tiểu Ưu kịp hỏi thêm:
"À... tụi mình về trước nhé, mai gặp lại cậu!"
Nói xong, cô lập tức kéo tay Phiền Thần xoay người rời khỏi hiện trường trong nháy mắt.
Cả hai đi một đoạn khá xa, rẽ qua góc phố yên tĩnh mới chậm bước lại. Lúc này cô mới để ý, nửa người anh đã ướt nhẹp, trong khi chiếc ô vẫn luôn nghiêng hẳn về phía mình. Lòng Khương Nhiên mềm đi như nước, khẽ nắm cổ tay anh, nhẹ nhàng đẩy ô sang phía anh một chút:
"Anh đừng chỉ che mỗi em như thế, áo anh ướt hết rồi kìa."
"Không sao mà."
Anh kiên quyết kéo ô về phía cô, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định:
"Anh khỏe lắm, em mới dễ cảm lạnh đó."
Nghe vậy, Khương Nhiên thấy tim mình như bị một làn hơi ấm dịu dàng bao phủ, bất giác tiến sát lại gần hơn, nép người bên cạnh anh để chiếc ô vừa vặn che cả hai người:
"Chiếc ô này đủ rộng mà, chúng ta dùng chung đi."
Lúc này, Phiền Thần mới mỉm cười hài lòng, không cố dịch ô nữa mà thuận thế vòng nhẹ cánh tay qua vai cô, dịu dàng nói nhỏ:
"Để anh đưa em về nhà nhé."
"Vâng."
Khương Nhiên bỗng cảm thấy tim mình như có một chú nai nhỏ chạy loạn, hoàn toàn quên đi những nghi hoặc ban đầu. Nhìn lại vạt áo anh ướt đẫm, cô nhỏ giọng hỏi:
"Anh đợi em lâu lắm rồi đúng không?"
"Không lâu đâu." anh khẽ đáp, nhưng cũng chẳng chịu tiết lộ rốt cuộc đã chờ bao lâu.
Khương Nhiên thở dài, hơi xót xa nhắc nhở:
"Lần sau nếu anh đến, đừng đứng ngoài trời mưa như vậy nữa. Cứ vào quầy lễ tân bảo tìm em là được. Công ty em thoải mái lắm, anh cứ lên thẳng văn phòng gặp em cũng không vấn đề gì."
"Được, anh nhớ rồi."
Anh ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo lớn nghe lời.
"À, đúng rồi! Anh đưa điện thoại cho em đi."
Hôm qua cả hai đều rối quá, đến số điện thoại của nhau cũng chưa kịp hỏi.
Phiền Thần không hề do dự, lập tức lấy điện thoại trong túi đưa thẳng cho cô.
"Mật khẩu điện thoại của anh là gì... Ơ?"
Cô chưa kịp hỏi hết câu thì màn hình đã tự động mở sẵn. Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng anh không dùng mật khẩu.
Thấy anh đang bận cầm ô, cô nhanh chóng nhập số điện thoại mình vào rồi lưu tên, mỉm cười nhẹ nhàng dặn dò:
"Từ giờ, nếu có việc gì thì anh cứ gọi cho em."
"Ừm."
Anh gật đầu, bỗng nhiên hơi do dự một chút rồi nhẹ giọng hỏi thêm:
"Nếu chỉ đơn thuần là... nhớ em thì anh cũng có thể gọi chứ?"
"Thịch!"
Khương Nhiên cảm giác tim mình như vừa trúng một mũi tên, hai má lập tức đỏ ửng lên như say rượu, hồi lâu mới rụt rè đáp một câu nhỏ như tiếng muỗi:
"Có... thể chứ."
"Ừm."
Nụ cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền