Chương 485: Thân phận đầy sơ hở của Tiểu Liên Tử (2)
"Phiền ca à?"
Rất nhanh đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc của Viêm Kỳ.
Không chờ Khương Nhiên và Phiền Thần kịp mở miệng, cậu ta đã vội vàng cam đoan ngay:
"Huynh yên tâm đi, đệ đã nhốt Tiểu Liên Tử vào mật thất bế quan rồi. Đệ nhất định sẽ trông coi thật kỹ, đảm bảo thằng bé không thể lười biếng, ngoan ngoãn tu luyện..."
Một tiếng quát lớn này khiến không chỉ Khương Nhiên và Phiền Thần giật bắn, ngay cả Viêm Kỳ bên kia cũng hoảng hồn không kém.
"Cậu nói cái gì cơ?"
Còn chưa nói hết câu, sắc mặt ông bà nội đã lập tức tái mét. Ông nội Khương thậm chí còn tức giận giật ngay lấy viên lưu ảnh thạch trên tay cháu mình, lớn tiếng quát:
"Cậu nhốt chắt trai của tôi vào đâu cơ? Cậu là ai? Bắt cóc tống tiền hả? Rốt cuộc cậu muốn gì đây?"
Bà nội Khương thậm chí còn hoảng hốt hơn, lập tức rưng rưng nước mắt, cuống quýt trách móc:
"Ông đã nói rồi mà, hai đứa bận thì để ông bà đưa thằng bé đi! Bay xa như vậy, sao có thể để nó tự đi một mình được chứ?"
"Không, không phải đâu ông bà nội à! Hai người hiểu nhầm rồi!"
Khương Nhiên luống cuống giải thích.
"Ông bà đừng lo, không phải bắt cóc đâu!"
Phiền Thần lần đầu tiên trong đời gặp tình cảnh khó xử thế này, chỉ biết nhanh chóng cố gắng trấn an hai cụ trước đã.
Lúc này Viêm Kỳ ở đầu dây bên kia cũng kịp phản ứng, cuống quýt nói:
"Khoan đã, cháu không phải bắt cóc đâu! Tiểu Liên Tử vẫn ổn, thằng bé đang ở đây với cháu thật mà! Hai người chờ chút..."
Dứt lời, lập tức bên kia truyền tới âm thanh vù vù như gió thổi mạnh.
Chẳng bao lâu sau, giọng nói non nớt đầy tủi thân của Tiểu Liên Tử vang lên rõ ràng:
"Ông cố, bà cố..."
"Ai da, chắt trai bảo bối của ông!"
Lúc này ông bà nội mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức vây quanh viên lưu ảnh thạch, ân cần hỏi han:
"Con có sao không? Đang ở đâu đấy? Nói cho ông cố bà cố nghe xem nào!"
"Con... con đang ở trong phòng tu... à không, là đang học bài ạ!"
Tiểu Liên Tử thì thào đáp lời, không quên làm nũng thêm một câu:
"Ông cố, bà cố ơi, con không muốn học nữa đâu. Con nhớ hai người lắm lắm luôn!"
"Ôi, ông cố cũng nhớ con!"
Ông nội Khương vội lau nhanh khóe mắt đã hơi ươn ướt, cuối cùng cũng nhẹ nhõm hẳn. Hóa ra chỉ là nhốt vào phòng bắt học bài mà thôi.
"Tiểu Liên Tử ngoan, học hành thì phải chăm chỉ mới thành bé ngoan được chứ. Đợi tới kỳ nghỉ Tết, nhất định phải về nhà thăm ông cố bà cố đó nghe chưa?"
"Thật sao ạ? Con được về thật sao?"
Tiểu Liên Tử lập tức vui mừng khôn xiết, giọng đầy hưng phấn hỏi lại:
"Vậy cha mẹ cũng đồng ý phải không ạ?"
"Chuyện này ông cố quyết định, tất nhiên là được rồi!"
Ông nội Khương hùng hổ khẳng định chắc nịch, rồi quay lại trừng mắt nhìn hai người "cha mẹ vô trách nhiệm" kia, thầm trách không biết hai người đã nói gì với đứa nhỏ mà ngay cả về nghỉ Tết cũng không cho.
"Hay quá đi!"
Tiểu Liên Tử ở đầu dây bên kia vui vẻ reo lên.
Hai người bị ông nội mắng thầm: "..."
Im thin thít, không dám ho he nửa lời.
"À đúng rồi."
Ông nội Khương chợt nhớ tới chuyện quan trọng hơn, hỏi tiếp:
"Tiểu Liên Tử à, con nói cho ông cố biết, cái người vừa nói chuyện hồi nãy là ai thế? Có phải người đó tới sân bay đón con không?"
"Dạ đúng rồi ạ."
Tiểu Liên Tử ngoan ngoãn đáp lời: "Người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền