Chương 486: Một đời này hạnh phúc, tương lai đáng mong chờ (1)
Khương Nhiên và Phiền Thần cứ như vậy ở lại Trái Đất gần ba mươi năm. Cho dù đã dùng hết mọi cách để chăm sóc, bảo vệ sức khỏe cho ông bà, nhưng khoảnh khắc chia ly rốt cuộc vẫn phải đến.
Người đi trước là ông nội. Ông ra đi vào một buổi sáng trong lành, an yên, nhẹ nhàng hệt như bao sớm bình yên khác.
Bà nội không biểu lộ quá nhiều đau thương, nhưng chưa đầy một tháng sau ngày ông mất, sức khỏe của bà cũng nhanh chóng suy yếu. Dù Khương Nhiên có dốc toàn bộ linh lực truyền cho bà, vẫn chẳng thể níu giữ được chút sinh cơ đang ngày một tiêu tan ấy.
"Tiểu Nhiên..." Một hôm tỉnh táo trở lại, bà dịu dàng nắm lấy tay cô, nhẹ giọng dặn dò:
"Bà sắp đi gặp ông con rồi. Con nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt. Bây giờ có Tiểu Thần ở bên cạnh con, bà rất yên tâm."
"Bà nội..." Dù đã chuẩn bị tâm lý rất lâu cho khoảnh khắc này, nhưng khi nó thật sự đến, Khương Nhiên vẫn cảm thấy tim mình đau như bị ai đó cứa vào, từng nhát từng nhát đều rất rõ ràng.
"Đừng khóc." Bà nội vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, dịu dàng hồi tưởng lại những chuyện cũ:
"Lúc cha mẹ con ra đi đột ngột, con mới chỉ là đứa bé nhỏ xíu. Lớn hơn chút nữa, con lại gầy yếu, ông bà luôn lo con không thể trưởng thành khỏe mạnh được. Vậy mà chớp mắt một cái, con đã trở thành một cô gái xinh đẹp thế này rồi."
Khương Nhiên nghẹn ngào, chưa kịp nói gì thì bà lại nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm hơn, mang theo chút tự trách và ân hận:
"Tiểu Nhiên, bà không biết sau khi tốt nghiệp đại học con đã gặp phải chuyện gì, chỉ qua một đêm, dường như con đã trở thành một người hoàn toàn khác. Nhưng con không nói, bà và ông cũng không hỏi nữa. Con không muốn ông bà lo lắng, bà đều hiểu rõ cả."
"..."
Khương Nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn bà. Hóa ra từ lâu, ông bà đều đã biết rõ tất cả.
Tiếp đó, bà nội lại khẽ thở dài, nhẹ giọng nói tiếp:
"Tết năm sau, hãy đưa cả Tiểu Liên Tử trở về cùng nhé. Không cần phải lo ông bà sẽ sợ hãi nữa đâu. Cả hai đứa bé đó đều là những đứa trẻ ngoan."
Khương Nhiên giật mình. Thì ra bà vẫn luôn biết rõ Tiểu Liên Tử và Viêm Kỳ không phải là một. Tim cô càng đau nhói hơn. Đây chính là người thân nhất của cô, là người hiểu cô nhất. Cô không kìm được nữa, cuối cùng đành nhẹ giọng nói ra bí mật luôn cất giữ trong lòng:
"Bà nội, thật ra Tiểu Liên Tử chính là con của con và Tiểu Liên Hoa."
Bà nội thoáng ngẩn ra, rồi lập tức nở nụ cười thật tươi, vui vẻ nói:
"Thì ra là thế, tốt... tốt quá rồi. Bà đã bảo mà, sao đứa nhỏ ấy lại khiến bà yêu thương đến vậy... Thế thì bà càng yên tâm hơn nữa. Ít nhất sau này, khi bà và ông không còn bên cạnh, vẫn sẽ có thêm một người thân ruột thịt chăm sóc con, con sẽ không phải một mình cô đơn nữa."
Thực tế, Tiểu Liên Tử dù đã được đưa trở về Lục giới, nhưng mỗi dịp Trung thu hay Tết Nguyên Đán thì ông bà vẫn luôn mong bé trở lại đoàn tụ. Thuật biến hóa của Tiểu Liên Tử từ trước đến nay đều học không tốt, mấy năm đầu còn có thể viện lý do cho qua, nhưng càng về sau khi tuổi tác càng lớn, Tiểu Liên Tử vẫn cứ nhỏ bé mãi không lớn thì cũng khó tránh khiến người khác thấy kỳ quái. Cuối cùng, hai người đành phải dùng thuật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền