ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 51. Chu Bà Tử Xúc Động

Chương 51: Chu Bà Tử Xúc Động

Nhưng mặc kệ bà ta làm ầm ĩ thế nào, hai đứa con dâu cũng không thèm quan tâm tới bà ta.

Bà ta muốn đi tìm tộc trưởng và thôn trưởng nhờ họ phân xử, thế nhưng hai nhà nhi tử của bà ta rất ăn ý đã khóa bà ta ở trong phòng, không cho bà ta ra ngoài.

Cuối cùng vì đói quá không còn cách nào khác, Chu bà tử chỉ có thể vùi đầu vào bát ăn cơm.

Cũng vì lâu lắm rồi không có ai chịu vệ sinh thân thể cho, nên người bà ta chứa đầy thứ dơ bẩn, cứt đái, thối tới mức mấy hài tử cũng không dám tới gần, ngay cả Chu bà tử cũng có thể cảm nhận được mùi khó ngửi trên người bà ta.

"Thối muốn chết, thối muốn chết, ngươi nói xem, lão tiện nhân già vẫn chưa chết kia! Ngươi nói xem, ngươi còn sống làm gì nữa?"

Chu Kim Bảo ghét bỏ, một tay hắn bịt cái mũi, một tay trực tiếp ném hai cái bánh bao khô về phía Chu bà tử, sau đó, xoay người bước đi

Chu bà tử nước mắt rơi đầy mặt.

Nhìn thấy bánh bao nằm trên mặt đất, bà ta đành run rẩy nhặt lấy bánh bao mà gặm.

Nhưng miếng bánh bao rất cứng, cắn một miếng làm cho hai cái răng của bà ta gãy ra, máu tươi vương trên miếng bánh bao, khiến bánh bao mềm hơn một ít nhưng lại mang theo một chút mùi tanh. Chu bà tử vẫn tiếp tục gặm từng miếng một.

Hai mắt bà ta không còn tiêu điểm.

Trong đầu cứ quanh quẩn những lời Chu Kim Bảo vừa nói.

"Thối muốn chết, thối muốn chết. Ngươi nói xem, lão tiện nhân già vẫn chưa chết kia! Ngươi nói xem, ngươi còn sống làm gì nữa?"

Có lẽ những lời này, cho bà ta động lực.

Đêm xuống thừa dịp mọi người Chu gia đang ngủ, Chu bà tử lén lút đi ra khỏi phòng.

Bởi vì tay chân không thuận tiện, bà ta chỉ có thể khập khiễng bước đi, bộ dáng vô cùng kỳ quái đi ra ngọn núi phía sau.

Nhưng chưa rời khỏi thôn, Chu bà tử đã vướng phải những tảng đá trên mặt đất, cả người ngã xuống, chật vật không chịu nổi.

"Ô ô ô ô!"

Chu bà tử khóc.

Tiếng khóc này vang lên giữa màn đêm yên tĩnh, mang tới một cảm giác âm trầm khủng bố.

Hiện tại bà ta hối hận rồi.

Không phải hối hận vì đã ra ở riêng, mà hối hận tại sao trước kia bà ta lại sinh ra mấy tên súc sinh đó.

Bà ta muốn tới trước mộ lão nhân nhà mình kể hết mọi chuyện, nói cho hắn nghe mấy súc sinh bất hiếu.

Gió lạnh vẫn gào thét.

Chu bà tử chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng, nhưng thân thể lạnh lại không lạnh bằng trong lòng.

Nặng! Mí mắt bà ta thật nặng.

Chu bà tử chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Nương, tại sao ngươi lại ở đây?"

Ngay lúc ấy, một thanh âm nửa quen thuộc nửa xa lạ truyền đến.

Cái giọng này dường như là Đại Sơn, là nhi tử thứ hai mà bà ta không hề coi trọng.

Đột nhiên Chu bà tử cảm giác thân thể bị người ta bế lên, bà ta muốn nói cái gì, nhưng cả người chẳng còn một còn chút sức lực nào nữa, tùy ý để cho Chu Đại Sơn ôm.

Cho dù bà ta không thể nói chuyện, nhưng bà ta vẫn nghe thấy tiếng đập cửa kịch liệt, cùng với giọng nói lo lắng của Đại Sơn.

"Thôn trưởng, thôn trưởng, ngươi mau nhìn xem nương ta bị làm sao rồi?"

Lúc sau, đầu óc Chu bà tử đã không nghe lời nữa, bà ta nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Thời điểm bà ta tỉnh lại, không biết đã qua bao nhiêu ngày rồi.

Nơi này là? Chu bà tử giật mình.

Giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip