ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 52. Sự Kinh Ngạc Của Tiểu Thảo Và Tiểu Hoa (1)

Chương 52: Sự Kinh Ngạc Của Tiểu Thảo Và Tiểu Hoa (1)

Chu bà tử lắc đầu, bà ta lại dùng sức phát ra âm thanh, nói từng chữ ra:

"Tiểu Thảo, ngươi chán ghét nãi nãi sao?"

Tiểu Thảo không nghĩ tới Chu bà tử lại hỏi như vậy, nàng hơi lay động thân thể.

"Chán ghét!” Tiểu Thảo cúi đầu.

Vẻ mặt Chu bà tử ảm đạm.

"

Nhưng mà bởi vì ngươi là mẫu thân của phụ thân ta, cho nên ta không chán ghét ngươi!

" Tiểu Thảo cười nhàn nhạt, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ nói.

Hốc mắt Chu bà tử lập tức đỏ lên.

Trước kia vì sao bà ta lại hồ đồ như vậy? Coi một hài tử ngoan ngoãn như vậy thành sói mắt trắng chứ?

Buổi chiều Tiểu Thảo và Tiểu Hoa giúp bà ta rửa mặt và thân thể.

Vừa mới bắt đầu, Tiểu Hoa còn có chút sợ Chu bà tử, nhưng sau khi được Tiểu Thảo khuyên giải, an ủi, dần dần Tiểu Hoa cũng tự nhiên hơn một chút.

Nhìn thấy Tiểu Hoa ở nhà cũ trước kia vẫn luôn trầm mặc ít lời, hiện giờ trở nên hoạt bát sáng sủa, thi thoảng còn cười vui vẻ, tiếng cười của tiểu cô nương cũng dễ nghe như tiếng kêu của chim khách vậy.

Chu bà tử rất thích loại cảm giác này.

Nhưng bà ta càng cảm thấy thoải mái khi ở đây, thì trong lòng bà ta lại càng hổ thẹn với cả nhà Đại Sơn.

Nhớ tới những hành động, thái độ của mình với cả nhà Đại Sơn, bà ta lại hận không thể cho mình một cái bạt tai.

Trước kia đúng là bà ta đã sống trong thân chó rồi, lại đuổi một nhà nhi tử hiếu thuận như vậy đi, thậm chí không cho chúng một phân tiền nào.

Chỉ ở nhà Đại Sơn ngắn ngủi có mấy tháng thôi, vậy mà Chu bà tử cảm thấy được thời gian của bà ta không còn nhiều nữa, hai mắt cũng càng ngày càng không nhìn rõ.

"

Thôn trưởng, cầu ngươi cứu nương của ta đi!

" Chu Đại Sơn khẩn cầu nói.

"

Dầu hết đèn tắt, vốn dĩ Chu nãi nãi nên mất mạng từ mấy tháng trước rồi, là ta thi châm mới khiến nãi nãi kéo dài tới hiện tại. Đại Sơn thúc, các ngươi nén bi thương đi!” Bộ Phàm lắc đầu.

"Cám ơn!" Chu bà tử dùng khí lực cuối cùng cố nặn ra hai chữ.

Mà hai chữ này là bà ta nói với Bộ Phàm.

Bà ta cảm thấy mấy tháng thời gian này chính là khoảng cuộc đời tuyệt vời nhất của bà ta, ít nhất cũng để cho bà ta biết vẫn còn có người nhớ thương lão bà tử như bà ta này.

Bộ Phàm gật đầu với Chu bà tử.

Đây là một câu cuối cùng của Chu bà tử.

Sau khi nói xong, Chu bà tử từ từ nhắm hai mắt lại.

Lúc ấy khi nghe tiếng khóc của cả nhà Đại Sơn, trong lòng Chu bà tử vừa hối hận vừa hổ thẹn.

Hối hận, vì sao lúc trước bà ta không đối xử tốt với cả nhà Đại Sơn.

Hổ thẹn, bởi vì rõ ràng bà ta đối xử không tốt với nhà bọn họ, vậy mà nhà bọn họ vẫn đối xử tốt với bà ta như thế.

Nếu có thể trở lại trước kia, vậy thì tốt rồi, bà ta nhất định sẽ đối xử tốt với cả nhà Đại Sơn.

Trong phòng Chu bà tử.

"Chúng ta đi thôi!"

Nhìn thấy từ khóe mắt Chu bà tử chảy xuống hai hàng lệ nóng, Bộ Phàm thu hồi hình ảnh thủy kính trước mặt do hắn huyễn hoá ra, tiếp theo hắn xoay người, thân hình bỗng nhiên biến mất.

Tiểu bạch lư và Hoả Kỳ Lân liếc nhìn nhau, chúng cũng biến mất khỏi phòng.

"Bộ Phàm, cảnh tượng vừa rồi là chuyện tương lai sẽ phát sinh của Chu bà tử hay những thứ này đều là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip