Chương 684: Là Hắn
"Mẹ nuôi, nếu người còn nói kiểu như vậy, sau này ta không quan tâm người nữa!"
Tiểu Mãn ngoảnh đầu qua một bên, ra vẻ tức giận.
"Được được được, không nói, không nói nữa!"
Chu Minh Châu chỉ trêu Tiểu Mãn một chút thôi. Kỳ thật nàng ta đã biết Tiểu Mãn không có ý gì với Lục Nhân từ lâu rồi, bằng không nàng ta đâu lấy loại chuyện này ra trêu ghẹo Tiểu Mãn.
"Mẹ nuôi, Vũ sư huynh có nói gì với người không?"
Tiểu Mãn hỏi.
"Chỉ ân cần hỏi thăm chút thôi, hắn nói sư phụ ngươi cho phép hắn ra ngoài xông xáo, mà bước đầu tiên hắn muốn tới kinh thành một chuyến. Ta đã có suy nghĩ phái người đưa Lục Nhân tới kinh thành, nhưng Lục Nhân nói hắn không cần, hắn muốn đi cùng bằng hữu tốt của hắn!"
Chu Minh Châu nhớ lại một chút.
"Đi kinh thành? Xem ra Vũ sư huynh muốn kết thúc ân oán phàm trần!"
Trong lòng Tiểu Mãn nghĩ như vậy.
"Không nghĩ tới sư huynh lại quen biết nhiều người bên ngoài như vậy!"
Tiểu Mãn cảm thán.
"Đây là chuyện tốt nha, trước kia đại sư huynh ngươi luôn tu luyện, rất ít tiếp xúc với người khác. Ta còn lo về sau hắn không tìm được bằng hữu, hiện giờ ta đã yên tâm rồi!"
Nói ra thì Lục Nhân là hài tử Chu Minh Châu chăm lo từ bé tới lớn, nàng ta đã coi Lục Nhân như chất tử nhà mình rồi.
"Thế nhưng không biết nhân phẩm của những người Vũ sư huynh quen biết thế nào? Có phải kẻ xấu hay không?"
Tiểu Mãn vẫn có chút lo lắng.
Dù sao Vũ sư huynh vừa đặt chân ra thế giới bên ngoài, không biết lòng người hiểm ác, đấu đá nhau, ngươi lừa ta gạt.
"Nhìn không ra Tiểu Mãn của chúng ta rất quan tâm sư huynh đó!"
Chu Minh Châu lại trêu đùa.
"Mẹ nuôi, ta đang nói chuyện đứng đắn!"
Tiểu Mãn gắt giọng.
"Ta cũng nói chuyện đứng đắn nha!"
Chu Minh Châu vừa cười vừa nói.
"Mẹ nuôi, nếu người còn nói những lời không sao hiểu nổi ấy, ta thực sự không để ý tới người nữa!"
Tiểu Mãn cả giận nói.
Bộ Phàm và Đại Ny nhìn hai người đang đấu võ mồm này, lại nhìn nhau, trong lòng có chút dở khóc dở cười.
Cười đùa trong chốc lát, Đại Ny cười nói:
"Minh Châu, lần này trở về dự định ở lại bao lâu?"
Tiểu Mãn và Tiểu Hoan Bảo, Tiểu Hỉ Bảo đều nhìn Chu Minh Châu.
Chu Minh Châu nghĩ ngợi:
"Lần này ta dự định ở lâu thêm một đoạn thời gian nữa, dù sao phụ mẫu ta tuổi đã lớn rồi, cũng nên ở cạnh họ nhiều một chút!"
"Thật tốt quá, vậy ngày nào ta cũng có thể qua tìm mẹ nuôi chơi rồi?"
Tiểu Hỉ Bảo rất vui vẻ.
"Chỉ biết chơi, nhắc tới chuyện tu luyện chẳng thấy ngươi tích cực như vậy!"
Tiểu Mãn ra vẻ đại tỷ tỷ giáo huấn Tiểu Hỉ Bảo.
"Phụ thân nói phải kết hợp khổ nhàn, chỉ một mực tu luyện sẽ không có tiến bộ!"
Tiểu Hỉ Bảo nói.
"Chuyện khác ngươi có thể học phụ thân, nhưng chuyện này không được, con đường tu hành vĩnh viễn không có ngõ tắt, chỉ có cố gắng tu luyện, một khi lơi lỏng, sẽ bị những người khác đuổi theo!"
Nói xong, Tiểu Mãn còn không quên liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt kia như đang nói, người không chịu tu luyện, đừng dạy hư hài tử.
Bộ Phàm có chút vô tội, kỳ thật hắn cũng rất cố gắng thăng cấp mà.
"Kỳ thật Tiểu Mãn à, ta cảm thấy lời này có lý. Nếu cứ một mực tu hành, sẽ khiến thần kinh căng thẳng. Có đôi khi nên ra ngoài một chút, nói không chừng sẽ có lợi cho tu luyện!"
Có lẽ trong đầu vẫn còn chút quan niệm tri thức thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền