Chương 685: Quả Thực Chính Là Hậu Cung Của Nam Chủ (1)
Chu Minh Châu vẫn có chút ấn tượng với tên hoa hoa công tử ca nàng ta tình cờ gặp ở ngang đường lần trước.
Dù sao chuyện mới xảy ra có vài ngày thôi, huống chi bộ dạng hoa hoa công tử kia cũng không tồi, ngược lại khiến người ta rất dễ nhớ.
Nhưng điều khiến Chu Minh Châu không tưởng được chính là loại người như hắn ta còn biết nghề rèn?
"Mẹ nuôi, người nọ là ai?"
Tiểu Mãn tò mò hỏi.
"Không tính là quen biết, ta chỉ gặp hắn ngang đường thôi. Lúc đó hắn còn nói mấy lời buồn nôn với ta!"
Chu Minh Châu kể chuyện lần trước gặp Đoạn Chính Hậu ra, cả những lời Đoạn Chính Hậu đột nhiên nói với nàng ta nữa, cái gì mà đạp lên ngàn núi vạn sông, chỉ vì gặp được nàng.
"Vừa nghe đã biết hắn không phải người đứng đắn!"
Tuy Tiểu Mãn chưa gặp người nọ, nhưng kẻ này vừa thấy mẹ nuôi đã buông lời đùa giỡn, chắc chắn thái độ làm người của hắn ta không tốt.
"Phụ thân, tại sao người có thể cho người như thế ở lại tiểu trấn? Chưa nói tới chuyện trong lòng hắn có quỷ với mẹ nuôi, chỉ cần nói tới chuyện kẻ này cứ gặp cô nương xinh đẹp là buông lời đường mật, cũng đủ thấy cho hắn ở lại tiểu trấn chỉ biết gây tai họa rồi!"
Chu Minh Châu cảm thấy lời này rất có đạo lý:
"Ta nghe nói có khá nhiều phụ nhân cô nương trong tiểu trấn vì gặp ông chủ tiệm thợ rèn kia, mà thường xuyên đi ngang qua trước cửa tiệm của hắn. Đại Ny, ngươi ở xưởng xà phòng có phải cũng nghe người ta nhắc tới hay không?"
"Ừm, quả thật gần đây tỷ muội trong xưởng xà phòng đều bàn luận việc này!"
Đại Ny cũng nghe nói tới chuyện ông chủ tiệm thợ rèn, thế nhưng bình thường nàng chỉ quan tâm tới chuyện trong xưởng với chuyện trong nhà mà thôi, những chuyện khác nàng không bao giờ để trong lòng.
"Phụ thân, người nghe chút đi, nên cho loại người như thế ở lại tiểu trấn sao?"
Tiểu Mãn hỏi ngược lại.
"Các ngươi yên tâm, lúc trước ta đã giao hẹn với hắn rồi, hắn không được rời khỏi phạm vi mười mét quanh tiệm thợ rèn!"
Bộ Phàm cười trấn an mọi người.
"Hắn không thể rời khỏi tiệm thợ rèn mười mét, nhưng người khác có thể tới cửa hiến máu (*) nha?"
Tiểu Mãn thầm than thở trong lòng.
(*) Cho đi lần đầu tiên.
Bộ Phàm: "..."
Lời này có ý gì? Sao hắn nghe mà không hiểu mấy?
"Đừng nghĩ mọi chuyện theo hướng tiêu cực như vậy!"
Bộ Phàm lập tức cong ngón tay, gõ một cái thật mạnh lên đầu Tiểu Mãn.
"Phụ thân, sao tự nhiên người đánh ta?"
Tiểu Mãn che đầu, đầu nàng ta đau tới mức nó đang ong ong lên đây này.
Nàng ta vẫn một mực nghĩ mãi mà không hiểu, rõ ràng nàng ta đã là Trúc Cơ kỳ đại viên mãn, tại sao mỗi lần bị phụ thân đánh, nàng ta luôn không kịp phản ứng được?
Chẳng lẽ thực sự có cái gọi là áp chế huyết mạch?
"Đệ đệ muội muội ngươi vẫn đang ở đây đó, ngươi nói bừa cái gì đấy?"
Bộ Phàm chậm rì rì nói.
"Vừa rồi ta có nói gì ư?"
Tiểu Mãn bĩu môi, hỏi ngược lại.
Chu Minh Châu, Đại Ny, Tiểu Hoan Bảo và Tiểu Hỉ Bảo ở bên cạnh đều đồng loạt ném tới ánh mắt đầy tò mò khó hiểu.
Bộ Phàm ngây ngẩy.
Lúc này hắn mới phản ứng được, có thể lời vừa rồi chỉ là tiếng lòng của Tiểu Mãn mà thôi.
"Vừa rồi ta nhìn thấy vẻ mặt ngươi rất cổ quái, đoán là ngươi nghĩ vài chuyện nhi đồng không được biết!"
Bộ Phàm ho nhẹ một tiếng, thuận miệng giải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền