Chương 698: Thư Viện Bất Kham? (1)
"Ta đã biết!"
Tiểu cô nương chu cái miệng nhỏ nhắn.
Bỗng nhiên, nàng ta nhìn thấy một tiểu khất cái đang đi chân trần ở ven đường trước mặt.
Vừa lúc trong lòng có chút hờn dỗi, tiểu cô nương nhìn bên cạnh, dường như đang tìm tòi thứ gì đó.
Dường như không có thứ nàng ta cần, bởi vậy nàng ta lập tức lấy túi tiền bên hông xuống, lấy một miếng bạc vụn từ bên trong ra rồi dùng sức ném về phía tiểu khất cái nọ.
"Thương" Miếng bạc vụn lại không ném tới tiểu khất cái, mà nện lên đường xi măng cứng chắc bên dưới.
"Còn thiếu một chút!"
Tiểu cô nương than thở một câu, tiếp đó lại lấy ra một miếng bạc vụn khác ném về phía tiểu khất cái.
Lần này, miếng bạc vụn rắn chắc đó đã nện thẳng lên đầu tiểu khất cái.
Tiểu cô nương lập tức hoan hô, vỗ tay trầm trồ khen ngợi chính mình trong khi tiểu khất cái nọ lấy tay ôm đầu, đưa tay nhìn lên, tràn đầy máu tươi.
"Tặng miếng bạc kia cho ngươi, không cần cảm tạ ta!"
Tiểu cô nương thật đắc ý hô to với tiểu khất cái kia, rồi buông bức rèm xuống.
"Làm sao vậy?"
Thiếu niên dời ánh mắt từ quyển sách trên tay, nhìn về phía tiểu cô nương.
"Không có gì, ta vừa thấy một tiểu khất cái thực đáng thương, mới ném cho hắn một ít bạc vụn!"
Tiểu cô nương hơi hơi hếch cằm.
"Xem ra ngươi cũng không phải loại người dã man không biết nói lý!"
Thiếu niên gật gật đầu.
"Ca, ngươi có ý gì? Ngươi nói ta là loại người không biết nói lý ư?"
Tiểu cô nương phản bác.
"Nương đi đường mệt nhọc, ngươi đừng nên quấy nhiễu người nghỉ ngơi!"
Thiếu niên lắc đầu, cũng không nói thêm điều gì, lại tiếp tục đọc sách.
Tiểu cô nương nhìn phụ nhân mỹ mạo đang nhắm mắt ngủ rồi mở miệng than thở:
"Ca ca nhà người khác thương muội muội như vậy, vì sao ca ca của ta chỉ biết bắt nạt muội muội, ca ca thật là xấu, ca ca là con mọt sách!"
Bên kia, tiểu khất cái bị tiểu cô nương ném bạc vụn, vẫn yên tĩnh nhìn chiếc xe ngựa nọ dần dần đi xa, sau đó hắn lại nhìn miếng bạc vụn trên mặt đất, cuối cùng mới xoay người nhặt nó lên.
Miếng bạc vụn không lớn, chỉ có kích thước bằng ngón út, trong số chúng còn có một miếng vẫn vương lại vết máu.
Yên lặng cất bạc vụn vào trong lòng, tiểu khất cái lại từ từ cất bước, tiến về phương hướng chiếc xe ngựa nọ vừa rời đi.
…
Xe ngựa từ từ đi vào một con đường nhỏ nông thôn.
"Thiếu gia, chúng ta đã tới địa giới Ca Lạp trấn!"
Bỗng nhiên, từ bên ngoài xe ngựa truyền tới tiếng kêu của mã phu.
Thiếu niên đang đọc sách trong xe ngựa từ tốn đặt cuốn sách xuống, lại xốc một góc rèm che lên, lập tức lên tiếng nói:
"Tương thúc, ngừng lại một chút!"
Dường như mã phu đã sớm đoán được thiếu niên kia sẽ nói như vậy, hắn cũng dần dần cho xe ngựa ngừng lại.
Thiếu niên lập tức xốc màn xe lên rồi bước ra, tiểu cô nương trong xe ngựa bày ra vẻ mặt nghi hoặc, nàng ta cũng tò mò ló đầu ra khỏi xe ngựa.
"Ca, ngươi làm sao vậy?"
Vừa ló ra bên ngoài, tiểu cô nương đã nhìn thấy thiếu niên đứng ngẩn người trước mặt mình. Nàng ta không hiểu vì sao ca ca của mình lại trở nên như vậy, chỉ khi nàng ta hướng ánh mắt nhìn theo phương hướng thiếu niên nọ đang nhìn, nàng ta cũng ngây ngẩn cả người, giống y hệt hắn.
Cách đó không xa có thể lờ mờ nhìn thấy một tòa tiểu trấn.
Trong tiểu trấn có hàng loạt những phòng ốc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền