Chương 699: Thư Viện Bất Kham? (2)
Cho nên ở rất nhiều nơi khác trên Đại Ngụy, nhất là trong lòng những người đọc sách, bọn họ đều không tán đồng với chuyện thư viện Bất Phàm là thư viện đệ nhất Đại Ngụy, ngược lại, bọn họ còn cho rằng nơi đây chỉ có danh mà không có thực.
Suy cho cùng, thư viện Bất Phàm đã tồn tại được bao lâu chứ?
"Dù sao thư viện Bất Phàm vẫn không bằng tam đại thư viện Đại Ngụy!"
Tiểu cô nương bên cạnh hắn vẫn không phục.
Trước khi nàng ta rời khỏi Bình Giang phủ, nàng ta từng tới gặp chúng tỷ muội của mình một lần, cũng từ trong miệng tỷ muội của mình, nàng ta mới biết chuyện ca ca muốn tới thư viện Bất Phàm là một chuyện ngốc tới mức nào.
Dựa theo lời tỷ muội của nàng ta nói, thư viện Bất Phàm kia chỉ là một thư viện xây dựng cho khu vực nhỏ thôi.
Nếu không có đương kim thánh thượng hết sức ủng hộ, chỉ sợ hiện giờ nó còn chẳng sánh bằng những thư viện trong phủ thành đâu.
Mà khi nghe nói ca ca muốn tới thư viện Bất Phàm đọc sách, nàng ta còn bị tỷ muội của mình cười nhạo hồi lâu. Bọn họ nói nàng ta muốn tới một nơi hẻo lánh chịu khổ, muốn tới tiểu trấn hoang vu kia làm cô nương thôn dã vừa già nua vừa quê mùa.
Thiếu niên bên cạnh lại lắc đầu, hắn lười giải thích.
Kể cả khi hắn có phí lời nói, muội muội bị người trong nhà chiều quá sinh hư của hắn cũng không chịu nghe đâu.
Tuy năm gần đây, thời điểm thánh thượng tuyển tiến sĩ tuyển người, cũng có chút thiên vị cho thư viện Bất Phàm, nhưng chỉ là một chút mà thôi.
Dù sao triều đình cũng có cơ cấu của nó, đâu phải chỉ một mình thánh thượng cứ muốn cho ai vào là cho người đó vào rồi muốn cho ai thăng chức thì cho người đó thăng chức được đâu?
Vẫn còn tam đại thư viện không biết đã tồn tại được bao nhiêu năm ở một bên như hổ rình mồi mà.
Nói như thế nào tam đại thư viện cũng nắm giữ triều đình không phải chuyện một hai ngày.
Tuy thời gian tồn tại của thư viện Bất Phàm kém hơn ba thư viện kia, nhưng vài năm gần đây thư viện Bất Phàm vẫn có thể chống chọi được ba thư viện kia liên thủ, không hề rơi xuống hạ phong, còn liên tiếp lập được kỳ công, từ đó mới được thánh thượng lần lượt đề bạt.
Có thể thấy bọn họ không hề tầm thường.
Nói trắng ra, thiếu niên suy đoán những người chửi bới thư viện Bất Phàm có bóng dáng của tam đại thư viện nọ.
"Được rồi, thời gian cũng không sớm, nhanh lên xe đi, một chút nữa chúng ta còn phải hỏi thăm xem tổ mẫu các ngươi đang ở nơi nào?"
Trên xe ngựa, phụ nhân mỹ mạo nhẹ giọng nói.
Thiếu niên và tiểu cô nương cùng lên xe ngựa.
Xe ngựa lại từ từ đi về hướng tiểu trấn.
Không biết đã qua bao lâu, một tiểu khất cái có chút thất thần nhìn về phía tiểu trấn xa xa.
"Đây chính là Ca Lạp trấn sao? Thật đẹp!"
Tiểu khất cái đầu tóc rối bù, quần áo tả tơi:
"Í, không đau nữa!"
Lúc trước, đầu của hắn bị miếng bạc vụn đập trúng làm trầy da một chút, hắn đi cả đoạn đường vẫn cảm thấy hơi đau đớn, nhưng không biết vì sao sau khi đi vào nơi này, đầu hắn chẳng những không còn đau nữa, thân thể vốn mệt mỏi nặng nề cũng trở nên thoải mái, có tinh thần hơn nhiều.
Ca Lạp trấn có một cây hoè lớn với tán lá rậm rạp xum xuê, xoè ra như một chiếc ô thật lớn chống đỡ một mảnh thiên địa cho những con người bên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền