Chương 701: Nơi Này Quá Nhỏ (2)
Kỳ thật hắn rất muốn nói ở tiểu trấn này có được một tiểu viện như vậy đã không hề nhỏ, nhưng nghĩ đến chuyện từ nhỏ muội muội của hắn đã ở phủ thành Bình Giang phủ, căn bản chưa từng thấy cuộc sống của những người khốn khổ kia, hắn lại yên lặng không nói gì nữa.
"Tiểu Ngọc, ghét bỏ nơi này quá nhỏ ư?"
Đường lão phu nhân hiền lành cười nói.
"Không phải, ta chỉ xót xa cho tổ mẫu mà thôi. Phụ thân nói tổ mẫu người lớn tuổi rồi, phải hưởng phúc!"
Đường Tiểu Ngọc ôm tay Đường lão phu nhân, làm nũng.
"Tiểu Ngọc của chúng ta thực hiểu chuyện!"
Đường lão phu nhân lớn tuổi, cũng giống những lão phu nhân khác, cũng thích nghe những lời tôn nhi thương tiếc cho bà như thế.
"Tổ mẫu, chúng ta nên trở về đi, nơi này quá nhỏ, cái gì cũng không có, chắc chắn tổ mẫu ở nơi này sẽ không khoẻ!"
Đường Tiểu Ngọc nói.
"Tiểu Ngọc xót xa cho tổ mẫu, tổ mẫu rất cảm động, thế nhưng tổ mẫu ở trong này rất tốt mà!"
Đường lão phu nhân hiền lành cười nói.
"Tổ mẫu gạt người, người xem, ngươi ăn mặc bộ quần áo vừa nát vừa cũ, làm sao mà rất tốt được?"
Đường Tiểu Ngọc quyệt cái miệng nhỏ nhắn nói.
"Quần áo trên người ta..."
Đường lão phu nhân nhìn thoáng qua bộ áo sợi vải thô trên người không khỏi nở nụ cười:
"Hiểu lầm rồi, không phải tổ mẫu sống không tốt mới mặc như vậy, mà là mặc quần áo thế này rất thoải mái!"
"Thật ư?" Đường Tiểu Ngọc tỏ vẻ không tin.
"Tổ mẫu đã lừa gạt ngươi bao giờ chưa? Được rồi, chúng ta nên vào đi thôi!"
Đường lão phu nhân kéo tay tôn nữ, bước vào tiểu viện.
Thoạt nhìn tiểu viện này không hề xa xỉ, ngược lại nó còn rất đơn giản, trong viện có một miếng đất trồng rau, bên cạnh đất trồng rau còn có lồng gà, trong cái lồng gà nọ lại nuôi hơn mười con gà mái.
Trong không khí tràn ngập một loại hương vị có thể hình dung là ẩm thấp, quê mùa.
Đường Tiểu Ngọc đã từng trải qua cuộc sống kiểu này đâu? Sắc mặt nàng ta không khỏi hiện lên một tia ghét bỏ rồi lấy khăn tay bịt kín mũi. Liễu thị cũng không nhịn được nhíu mày lại.
Trước kia khi Liễu thị chưa gả đến Đường gia, nàng ta cũng là tiểu thư nhà giàu, từ nhỏ đã quen ăn trắng mặc trơn. Nhìn khung cảnh này, nàng ta lập tức dâng lên một chút phản cảm.
"Nương, nhà chúng ta không thiếu bạc, tại sao người lại mua một nơi như thế này? Không bằng chúng ta lại về tiểu trấn mua một tòa nhà tốt hơn đi!"
Liễu thị không khỏi đề nghị, Đường phủ bọn họ không thiếu bạc để mua một toà nhà tốt hơn nơi đây.
"Ừ!" Đường Tiểu Ngọc liên tục gật đầu, để cho nàng ta ở lại một nơi nhỏ như vậy, còn không bằng giết nàng ta đi cho rồi.
"Đây chính là toà nhà tốt nhất ở nơi đây rồi!"
Đường lão phu nhân cười nói:
"Ngươi có biết ta mua tòa nhà này tốn bao nhiêu bạc không?"
"Bao nhiêu?" Liễu thị không khỏi hỏi.
"Tám ngàn lượng!"
Đường lão phu nhân cười nói.
"Cái gì? Tám ngàn lượng?"
Liễu thị ngây dại tại chỗ:
"Một nơi nhỏ như vậy cũng đáng tám ngàn lượng ư?"
Cũng khó trách Liễu thị sẽ khiếp sợ như vậy.
Tám ngàn lượng là loại khái niệm gì?
Lượng bạc đó đủ để đặt mua một phủ đệ loại tốt nhất ở phủ thành Bình Giang phủ.
Thế nhưng ở tiểu trấn này, một tiểu viện nông thôn nho nhỏ lại được bán với giá tám ngàn lượng?
Trong suy nghĩ của nàng ta, bán vậy có khác gì đi cướp tiền của người ta đâu?
Đường Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền