Chương 702: Động Thiên Phúc Địa
"Đúng vậy. Tổ mẫu, ta nghe tỷ muội tốt của ta nói, người ở những nơi nhỏ như vậy thích nhất là gạt người. Miệng bọn họ đầy những lời nói dối, không thể tin được một câu nào!"
Đường Tiểu Ngọc cảm thấy tám chín phần mười là tổ mẫu bị những người nghèo vừa gặp được dưới tàng cây hoè kia lừa gạt rồi.
Nghe những lời quan tâm của tôn nữ, Đường lão phu nhân nhíu mày, nhưng bà nghĩ tới tôn nữ nhà mình từ trước tới nay vẫn luôn ngây thơ như vậy nên bà chỉ nhẹ giọng dặn dò:
"Tiểu Ngọc, nhất định lần không được nói những lời này trong tiểu trấn!"
"Ta chỉ cảm thấy không đáng để dùng tám ngàn lượng mua một tiểu viện nhỏ như vậy!"
Đường Tiểu Ngọc quyệt môi nói.
Đường lão phu nhân lắc đầu:
"Các ngươi vừa tới còn không rõ ràng lắm. Hiện giờ ở trong tiểu trấn, những tiểu viện kiểu như thế này là vô giá, người khác muốn mua cũng không mua được. Ta dám nói, nếu bây giờ ta ra giá một vạn lượng, cũng có người mua ngay, các ngươi có tin hay không?"
"Nương, người đừng nói đùa, làm gì có ai mua tiểu viện này với giá một vạn lượng?"
Trên nét mặt Liễu thị có chút hoài nghi, Đường Tiểu Ngọc cũng tương tự như vậy.
"Chẳng lẽ từ khi các ngươi tiến vào tiểu trấn tới giờ, các ngươi không cảm thấy có gì khác biệt ư?"
Đường lão phu nhân đột nhiên hỏi.
"Có gì khác biệt? Tiểu trấn này, ngoại trừ cảnh sắc đẹp một chút, cũng không có gì khác biệt!"
Liễu thị nghĩ một lát rồi trả lời.
"Ta hỏi không phải chuyện này! Ta hỏi chính là sau khi các ngươi tiến vào tiểu trấn, các ngươi không phát hiện thân thể mình có gì khác biệt so với trước kia ư?"
Đường lão phu nhân lắc đầu, lại hỏi.
Liễu thị ngây ngẩy.
Quả thật trước khi tiến vào đây, bởi vì đường xe mệt nhọc, cả người nàng ta cứ phờ phạc, đần độn đi, nhưng từ sau khi đi vào tiểu trấn, vẻ mặt nàng ta đã trở nên tốt hơn không ít.
Kỳ thật không chỉ là Liễu thị, Đường Thanh Sơn cũng phát hiện thân thể tinh thần của hắn tốt hơn trước, cảm giác cả người tràn đầy lực lượng, dùng mãi không hết.
"Không có nha, tổ mẫu, ta không phát hiện thân thể mình có gì khác biệt!"
Đường Tiểu Ngọc cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực sữa.
"Lão phu nhân muốn nói nơi này là động thiên phúc địa?"
Giáo đầu hộ vệ Tương Phàm Sinh từ nãy giờ vẫn không nói gì, lại đột nhiên lên tiếng.
Liễu thị, Đường Thanh Sơn, cùng với Đường Tiểu Ngọc đồng thời hướng ánh mắt nhìn qua.
Tương Phàm Sinh lại tiếp theo giải thích:
"Trước kia có một khoảng thời gian khi ta xông xáo giang hồ, từng được nghe nói tới một chuyện, một ít động thiên phúc địa có thể khiến người thường được cường kiện thể phách, kéo dài tuổi thọ. Nhưng người bình thường không thể đặt chân vào loại động thiên phúc địa này. Hơn nữa đa phần những nơi như vậy đều bị tu sĩ giữ lấy để tu luyện, người bình thường rất khó tiến vào."
"Vẫn là Phàm Sinh có ánh mắt tinh tường. Đúng như Phàm Sinh nói, chỗ này chính là động thiên phúc địa!"
Đường lão phu nhân cười gật đầu.
"Nương, Tương giáo đầu cũng nói, động thiên phúc địa không dễ tìm như vậy, cho dù có, cũng bị tu sĩ giữ lấy rồi!"
Gia thế của Liễu thị cũng không kém, tự nhiên nàng ta cũng biết tu sĩ là dạng tồn tại gì.
"Ta không rõ ràng lắm vì sao tu sĩ không tới chiếm nơi này, nhưng nơi này quả thật là phúc địa, tuổi thọ của người trong tiểu trấn đều rất dài. Kể cả những người đã sắp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền