Chương 707: Đường Tiểu Ngọc (2)
"Ta có tiền mà!"
Đường Tiểu Ngọc rất tự hào nói.
Đường Thanh Sơn đã không còn muốn nói chuyện nữa.
Muội muội của hắn đã bị phụ mẫu nuông chiều quá thành khờ dại rồi. Người khác chỉ tốt với nàng ta một chút, nàng ta sẽ hận không thể đào tim móc phổi ra đối tốt lại với người. Thế nhưng nàng ta không biết, người ta căn bản không hề để ở trong lòng.
Đường Tiểu Ngọc thấy Đường Thanh Sơn không để ý tới nàng ta nữa, nàng ta lại bắt đầu oán giận nhàm chán.
Thế nhưng oán giận hồi lâu, Đường Thanh Sơn vẫn không thèm để ý tới nàng ta, Đường Tiểu Ngọc cảm thấy không thú vị, lại ấm ức rời đi.
Sau đó Đường Tiểu Ngọc tiếp tục bồi hồi đi lại không mục đích trong tiểu viện tử, cuối cùng thật sự là quá nhàm chán, nàng ta đành phải gọi một người vú già trong phủ cùng mình đi ra ngoài.
Sau giờ ngọ, tiểu trấn thật im lặng, nhưng dưới tàng cây hoè lại vô cùng náo nhiệt, rất nhiều hài tử đang tụ tập nơi đây.
Dù sao người lớn quen ngủ trưa, còn hài tử không có.
Từ xa xa đã nhìn thấy đám hài tử đuổi nhau đùa giỡn, Đường Tiểu Ngọc bĩu môi, cho rằng bọn chúng quá ngây thơ.
Đám hài tử dưới tàng cây hoè cũng chú ý tới Đường Tiểu Ngọc đang dẫn người hầu đi đến. Đường Tiểu Ngọc mặc y phục đẹp đẽ quý giá, vẻ mặt đầy kiêu căng, khí thế tựa như một tiểu khổng tước ngạo nghễ vậy.
Nhưng quả thật bộ dáng của Đường Tiểu Ngọc khá trưởng thành.
"Người kia là ai nhỉ? Tại sao ta chưa từng thấy?"
Một tiểu nam hài mập mạp hiếu kỳ nói.
"Ta cũng chưa từng thấy!"
Đám hài tử chung quanh đồng loạt lắc đầu.
"Ta biết nàng là ai, nàng là tôn nữ của Đường nãi nãi!"
"Đúng vậy chính là nàng!"
Trong số bọn chúng vẫn có vài hài tử từng gặp Đường Tiểu Ngọc.
Mà những hài tử ở đây đều biết Đường nãi nãi là ai.
Phải biết rằng khi Đường lão phu nhân vừa tới Ca Lạp trấn, nhìn thấy một đám hài tử, bà đã dịu dàng phát kẹo cho chúng ăn, hơn nữa Đường lão phu nhân có họ Đường.
Cho nên rất nhanh đám hài tử này đã nhớ kỹ vị Đường nãi nãi tặng đường này.
"Vì sao nàng ra ngoài chơi còn dẫn theo người khác nữa?"
"Ta biết ta biết, ta nghe nương của ta nói ở bên ngoài có kẻ bắt cóc hài tử, cho nên khi ra khỏi nhà nhất định phải có người lớn đi cùng."
"Quả nhiên bên ngoài thật loạn, vẫn là tiểu trấn của chúng ta an toàn!"
"Còn phải nói, đợt lễ mừng năm mới tiểu thúc ta muốn đưa nãi nãi ta lên kinh thành ở, nhưng nói mãi mà nãi nãi ta cũng không đồng ý, còn nói tiểu thúc ta muốn để nãi nãi sớm chết hay sao mà định làm như vậy!"
Trong lúc nhất thời, đám hài tử đã bàn tán xôn xao, còn liên tục chỉ trỏ Đường Tiểu Ngọc.
Trong lòng Đường Tiểu Ngọc rất không thoải mái, thậm chí còn hơi tức giận, nàng ta cảm giác những người đó đều đang nói xấu nàng ta.
Lúc nàng ta đang muốn tiến lên lý luận, lại bỗng nhiên, ánh mắt nàng ta lơ đãng nhìn thoáng qua một bóng dáng khổng lồ đang nhảy từ xa đến.
Tới khi nàng ta nhìn rõ bóng dáng xa xa đó là thứ gì, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên trắng bệch.
"Con cóc thật lớn!"
Đúng vậy, ở trong mắt Đường Tiểu Ngọc, có một con cóc khổng lồ đang từng bước từng bước nhảy lại đây.
"Cô nương đừng sợ, con cóc kia được Tiểu Hỉ Bảo nuôi dưỡng, nó sẽ không làm người khác bị thương đâu!"
Vú già bên cạnh nàng ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền