Chương 706: Đường Tiểu Ngọc (1)
Lần đầu tiên mang tới cho hắn cảm giác hạnh phúc, phải là nàng ta mới đúng.
Vị tiểu muội muội kia!
"Thế nào? Đã quen chưa?"
Bỗng nhiên một âm thanh thô lỗ truyền đến.
Tiểu khất cái giật mình một cái, hắn lập tức bò xuống khỏi giường, thân mình đứng thẳng tắp:
"Tổng tiêu đầu!"
"Đừng khách khí như vậy, về sau ngươi chính là người của tiêu cục chúng ta, cũng là huynh đệ của chúng ta!"
Tống Lại Tử cười vỗ vỗ bả vai tiểu khất cái.
"Ừm, tắm rửa xong, thoạt nhìn cả người đã trở nên thuận mắt hơn!"
Tống Lại Tử đánh giá tiểu khất cái.
Bộ dáng ngày thường của tiểu khất cái mi thanh mục tú nhưng Tống Lại Tử lắc đầu, bộ dạng yếu ớt như đàn bà, xem ra sau này phải cẩn thận thao luyện hắn một phen mới được.
Vài ngày trôi qua, tiểu khất cái đã quen thuộc rất nhanh với một ít chuyện trong tiêu cục.
Buổi sáng hắn cùng Tiêu sư trong tiêu cục tới luyện võ trường tập trung bình tấn, huy nắm tay.
Thời điểm ăn cơm, hắn chỉ cần tới phòng bếp bưng đồ ăn lên, rồi ăn cơm cùng mọi người trong tiêu cục.
Trước kia, tiểu khất cái chưa từng có một bữa cơm no, nhưng mấy ngày này, chẳng những ngày nào hắn cũng có cơm ăn, còn có thịt.
Đây là hoàn cảnh sống mà từ trước tới giờ tiểu khất cái không bao giờ dám nghĩ tới.
Khó trách người khác thường nói ăn không đủ no cứ tới Ca Lạp trấn, mỗi ngày đều có cơm ăn.
Nghĩ đến đây, tiểu khất cái lại nhớ tới gia gia rồi không nhịn được lại rơi lệ.
Hắn biết hắn đã gặp được người tốt.
Bởi vậy mỗi ngày sau khi chấm dứt rèn luyện, hắn sẽ tranh làm việc.
Nhưng tiểu khất cái lại phát hiện ra một chuyện.
Đó là mỗi lần sau khi luyện võ xong, tới ban đêm khi ngủ, trong đầu hắn sẽ xuất hiện một đám tiểu nhân luyện võ tại đó.
Và ngày hôm sau, hắn đã học xong bài võ nghệ đó rồi.
Hắn nói chuyện này cho Tổng tiêu đầu, Tổng tiêu đầu khen ngợi hắn là kỳ tài luyện võ, còn nói sẽ truyền thụ võ nghệ cả đời cho hắn.
Hiển nhiên là tiểu khất cái vô cùng vui sướng, hắn càng thêm cố gắng tập võ, làm việc.
Đối với hài tử cần cù này, những người trong tiêu cục Bất Phàm vừa cảm thán vừa không khỏi dâng lên mỗi chút thương hại, bởi vậy bọn họ lại càng thêm quan tâm chăm sóc tiểu khất cái nọ.
Gần đây, Đường Tiểu Ngọc, nữ hài đi vào tiểu trấn cùng một ngày với tiểu khất cái kia, luôn ở trong căn phòng vừa nhỏ vừa chật hẹp nọ, chẳng những buồn vô cùng còn thật nhàm chán.
Đường lão phu nhân cũng nhìn ra Đường Tiểu Ngọc không còn bực bội như ngày trước nữa, bà đã muốn đưa Đường Tiểu Ngọc ra bên ngoài làm quen với tiểu trấn một chút.
Thế nhưng Đường Tiểu Ngọc lại cảm thấy tiểu trấn này nhỏ như vậy, có gì hay mà ra?
Hơn nữa Đường lão phu nhân càng muốn đưa nàng ra ngoài gặp đám người nghèo trong tiểu trấn, Đường Tiểu Ngọc lại càng không muốn đi.
Kỳ thật không chỉ một mình Đường Tiểu Ngọc như vậy.
Ngay cả Liễu thị nương của Đường Tiểu Ngọc cũng không muốn gặp người của tiểu trấn.
Dù sao trong suy nghĩ của Liễu thị, hai bên không phải người cùng một thế giới, nàng ta không muốn lãng phí thời gian ở nơi này.
Đường lão phu nhân lại nghĩ hai mẫu nữ Liễu thị vừa đến tiểu trấn còn chưa quen, cho nên không hề có ý muốn ép buộc bọn họ.
Mà Đường Thanh Sơn đang chuẩn bị cho khảo hạch vào thư viện Bất Phàm.
Cứ như vậy, liên tiếp vài ngày, Đường Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền