Chương 712: Tặng Tranh Chữ (2)
Hối hận vì sao bà không sớm nói chuyện trong tiểu trấn cho mẫu nữ Liễu thị nghe?
Hối hận vì sao lại có ý nghĩ kỳ lạ muốn cho mẫu nữ Liễu thị đơn thuần kết giao với người dân trong tiểu trấn mà không dính dáng tới chút danh lợi nào?
Thế nhưng giờ phút này, bà hối hận đã quá muộn rồi.
Mà lúc ấy Liễu thị nghe nói Tôn gia cách vách có hai nhi tử làm quan trên kinh thành, trong lòng nàng ta đã chấn kinh rồi.
Nàng ta có biết Tôn gia cách vách này.
Có một lần, Đường lão phu nhân không ở nhà, lão thái thái của Tôn gia cách vách qua tặng một ít rau.
Lúc ấy, Liễu thị còn có chút mâu thuẫn.
Dù sao lão thái thái kia mặc vải thô gai, tay chân cũng đầy bùn đất, nàng ta đoán lão thái thái ấy vừa từ ngoài ruộng trở về.
Nhưng làm phu nhân nhà quan, Liễu thị tự nhiên sẽ không biểu hiện vui giận ra ngoài, nàng ta chỉ tỏ ra thật khách khí nhận lấy chỗ rau này.
Bởi vì nàng ta ngại lão thái thái kia quá bẩn, cho nên không mời vị lão thái thái Tôn gia kia vào nhà ngồi.
Nhưng chỉ một người như vậy lại có hai nhi tử làm quan trên kinh thành. Làm sao không khiến trong lòng nàng ta kinh sợ?
"Nương, ngươi nói xem, việc này làm sao bây giờ?"
Đột nhiên nội tâm Liễu thị có chút hoảng.
"Bây giờ đã biết sợ rồi?"
Đường lão phu nhân thầm thở dài, cũng tại bà không nói chuyện ấy cho Liễu thị nghe, bằng không đâu xảy ra cơ sự này.
"Tổ mẫu, ta thấy chúng ta nên tự mình tới nhà trấn trưởng nhận lỗi đi!"
Đột nhiên, một thanh âm trong trẻo truyền đến.
Đường Thanh Sơn từ tốn đi vào trong phòng.
Kỳ thật hắn đã đi ra từ sớm rồi nhưng vẫn một mực đứng bên ngoài nghe, cũng đại khái hiểu hết chuyện vừa xảy ra.
"Vì sao chúng ta phải tới nhận lỗi với trưởng trấn đó?"
Đường Tiểu Ngọc không vui.
Đường Thanh Sơn lắc đầu:
"Chuyện này bắt nguồn từ việc ngươi muốn mua con ếch nhà trấn trưởng, mà những người đó chỉ vì chướng mắt với hành vi của ngươi, lúc này mới nói chức quan của thân nhân nhà mình ra! Chỉ cần đến nhà trấn trưởng, được hắn bỏ qua cho, ta đoán những người khác cũng không nói gì nữa!"
"Lời Thanh Sơn nói, cũng là điều ta đang nghĩ!"
Đường lão phu nhân gật gật đầu.
"Nương, chúng ta có nên chuẩn bị một ít lễ vật trân quý hay không?"
Mối quan tâm lớn nhất của Liễu thị vẫn là chức quan của trượng phu nhà mình.
"Người một nhà trấn trưởng không hẳn đã quan tâm tới lễ vật trân quý, quan trọng nhất vẫn là chân thành!"
Đường lão phu nhân thầm thở dài, bà đến tiểu trấn này một khoảng thời gian rồi, hoặc ít hoặc nhiều cũng nghe được một chút chuyện.
"Tổ mẫu, lần này ta tới, đã mang theo một bức tranh chữ do Đại Nho viết vẫn được tổ phụ gìn giữ!"
Đường Thanh Sơn bên cạnh nghĩ một hồi rồi lên tiếng.
"Thanh Sơn, bức tranh chữ đó đâu thể tuỳ tiện mang ra tặng người?"
Liễu thị có chút sốt ruột nói.
Số lượng Đại Nho của cả Đại Ngụy này có thể đếm được trên đầu ngón tay, tranh chữ nhà bọn họ là vật quý hiếm chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Đường gia bọn họ cũng nhờ cơ duyên xảo hợp mới đạt được một bức tranh chữ như vậy.
Kỳ thật Đường lão phu nhân có chút ngoài ý muốn khi biết Đường Thanh Sơn mang theo bức tranh chữ do Đại Nho viết được Đường phủ giữ gìn đã nhiều năm kia tới nơi này.
Dù sao không ai hiểu rõ xuất xứ của bức tranh chữ do
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền