Chương 713: Đường Gia Tới Chơi
Tuy tranh chữ do Đại Nho viết thật trân quý, nhưng so sánh với chuyện đắc tội với người cả tiểu trấn này, một bức vẽ chẳng đáng là gì.
"Ca ca, ngươi bị ngốc sao? Bức họa kia chính là tranh chữ phụ thân thích nhất, tại sao ngươi lại mang tới đây? Còn muốn tặng nó cho một trấn trưởng nho nhỏ?"
Đường Tiểu Ngọc đứng bên cạnh hiểu rất rõ về sự trân quý của bức tranh chữ ấy. Lúc bình thường nàng ta muốn nhìn một chút, phụ thân nàng ta đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ nàng ta làm hỏng điểm nào đó.
Trấn trưởng nho nhỏ?
Đường Thanh Sơn bật cười lắc đầu:
"Tiểu muội, ngươi có biết vì sao những người đó sẽ vì một tiểu cô nương mà nói ra chức quan của thân nhân bọn họ không? Bởi vì những người đó đều là đệ tử được vị trấn trưởng nho nhỏ trong miệng ngươi dạy dỗ. Hắn chẳng những là trấn trưởng của tiểu trấn này, còn là viện trưởng của thư viện Bất Phàm. Đệ tử của hắn trải rộng khắp triều đình, trải rộng khắp Đại Ngụy, ngươi còn cảm thấy hắn chỉ là một trấn trưởng nho nhỏ không?"
Đường Tiểu Ngọc bị những lời nói của Đường Thanh Sơn làm khiếp sợ rồi.
Liễu Thị đứng cạnh đó cũng trợn tròn mắt.
"Tuy bức tranh chữ kia được Đại Nho vẽ nên, là bảo bối mà rất nhiều người cầu còn không được, nhưng người có thể dạy dỗ nên nhiều nhân tài lương đống như vậy, học thức có thể thấp ư? Vốn dĩ bức tranh chữ này là phụ thân dặn dò ta mang tới nơi này, tặng cho vị viện trưởng thư viện Bất Phàm kia, không nghĩ tới, lại tặng theo phương thức này!"
Đường Thanh Sơn đã có dự tính, sau khi hắn trúng khảo, được vào thư viện Bất Phàm học tập, hắn sẽ dùng danh nghĩa đệ tử thư viện tặng bức vẽ ấy. Phụ thân hắn cũng có ý như vậy. Ai ngờ kế hoạch định trước lại không thắng nổi thay đổi, tiểu muội nhà hắn đã đắc tội người ta trước rồi.
Tuy chuyện mua ếch ấy chẳng đáng là gì, nhiều nhất chỉ được coi là đám hài tử đùa giỡn thôi, nhưng tiểu muội không nên dùng danh nghĩa phụ thân ép người ta bán.
"Việc này cứ làm theo lời Thanh Sơn đi!"
Đường lão phu nhân đã lên tiếng, kể cả Liễu thị có ý kiến cũng không dám nói gì.
Hơn nữa nàng ta cũng không có ý kiến.
Nhưng Đường gia không xuất phát ngay, sau khi bọn họ ăn mặc chỉnh tề lại chuẩn bị một hồi, lúc này mới lên xe ngựa đi về hướng nhà trấn trưởng.
Lúc đi trên đường, Đường lão phu nhân còn dặn dò Liễu thị và Đường Tiểu Ngọc nên thận trọng từ lời nói đến việc làm.
Hiển nhiên là Liễu thị liên tục gật đầu đồng ý mà Đường Tiểu Ngọc cứ cúi đầu, không nói một câu nào, cũng không biết giờ phút này, nàng ta đang suy nghĩ cái gì.
…
Trong khoảng sân nhà trấn trưởng.
Tiểu Hỉ Bảo đang ngồi trước bàn đá, chân nhỏ vẫy vùng, tay nhỏ cầm bút lông, vừa ngân nga một khúc hát, vừa vẽ nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng.
"Bắt con vịt, bắt mấy con, bắt bốn con, một con mang về nướng, một con mang về hầm, một con mang về kho tàu, ừm…"
Tiểu Hỉ Bảo khẽ cắn đầu bút lông, suy nghĩ trong chốc lát lại hát:
"Một con mang về xào dứa!"
Sau đó nàng ta lại bắt đầu múa bút thành văn.
Lúc này Bộ Phàm và Đại Ny từ trong phòng đi ra, chậm rãi đi tới bên cạnh bàn đá.
Bộ Phàm đưa mắt nhìn Tiểu Hỉ Bảo vẽ.
Trên tờ giấy trắng hiện lên bức tranh trừu tượng y như nàng ta được một vị đại sư nào đó ở kiếp trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền