ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Đại Chúa Tể

Chương 110. Rời khỏi

Chương 110: Rời khỏi

Bắc Linh viện, trong một sân huấn luyện rộng rãi, hầu như đã bị vây kín bởi đông đảo đệ tử, ánh mắt vô cùng hâm mộ nhìn vào sân. Ở nơi đó là năm quang trận thật lớn chiếm ngự năm vị trí, mơ hồ tỏa ra linh lực cường đại.

Quang trận kia, chính là năm linh trận truyền tống đến Ngũ Đại Viện, bước qua con đường đó chính là thánh địa mơ ước của tất cả đệ tử nơi đây.

Bất quá bọn họ chưa đủ tư cách.

Giữa sân, Đường Thiên Nhi, Hồng Lăng, Mặc Lĩnh và vài người nữa đang tiến vào, cả Liễu Mộ Bạch cũng đang ở đó. Hắn hiện tại đã mất đi ngạo khí ngày xưa, sắc mặt không tốt, thần sắc sụp đổ, dường như đã bị đả kích rất nặng.

- Mục Trần vào đây!

Bên ngoài truyền đến những tiếng xôn xao, vô số ánh mắt nhìn về cổng vào sân huấn luyện tìm kiếm thân ảnh người trẻ tuổi nổi danh nhất Bắc Linh viện, hắn đang chậm rãi tiến vào.

Nhìn thấy hắn, đa số đệ tử Bắc Linh viện đều giảm bớt tiếng ồn, nhiều thêm sự kính sợ và tò mò. Sự kiện Mục Trần đánh chết Liễu Kinh Sơn nửa tháng trước vẫn còn như mới khắp Bắc Linh cảnh này.

Dung Thiên cảnh... Cường giả ở cảnh giới đó là một thứ rất xa vời đối với những đệ tử đang đứng đây, họ chẳng cách nào hình dung được sức mạnh kinh thiên mà cảnh giới đó có được, bất quá chắc chắn là mạnh mẽ hơn Mạc sư, Tịch sư thậm chí hơn cả Tiêu viện trưởng.

Cường giả mạnh mẽ đó lại bị Mục Trần đánh chết? Vậy thì tên kia phải khủng bố ra sao đây?

Mục Trần tiến vào sân chắp tay chào mấy người Mạc sư, Tịch sư, Tiêu viện trưởng, và vị Hác tiên sinh nọ:

- Thật hổ thẹn, ta đến trễ.

- Không sao, cũng chưa tính là trễ.

Mạc sư cười, ánh mắt nhìn hắn cũng trở nên kỳ lạ. Từ khi nghe về sự kiện nọ, cả bản thân lão cũng chấn động kịch liệt, bây giờ gặp lại hắn, cảm giác đúng là nhìn không thấu tên đệ tử của mình.

Thiếu niên này ẩn tàng quá nhiều thứ a.

- Ha ha, linh trận truyền tống còn cần điều chỉnh một chút, còn phải chờ một chút.

Tiêu viện trưởng cũng khoát tay, cười tủm tỉm.

Mục Trần gật đầu đến đứng cạnh Đường Thiên Nhi, mấy người Trần Phàm cũng đưa mắt quái đản nhìn hắn, bất đắc dĩ khiến Mục Trần nhướng mày nhìn qua.

- Hê hê.

Trần Phàm gượng cười, cảm giác hơi là lạ. Trước kia có thể cười đùa pha trò với tên bạn học kia, nhưng bây giờ lại cảm thấy khó mà đứng cạnh hắn được.

Mục Trần cũng không giải thích gì, chỉ có Đường Thiên Nhi bên cạnh thì quét mắt nhìn khắp người hắn:

- Thương thế của ngươi khỏi hết chưa?

Mục Trần gật đầu, cười nói:

- Có Thiên Nhi tỷ chăm sóc chu đáo thế, không muốn lành cũng không được.

Đường Thiên Nhi cười ngọt ngào, nhưng lại hừ nhẹ:

- Chỉ biết nói một câu dễ nghe, thành ý cũng không tỏ ra một chút nào.

Mục Trần bó phép, đối mặt nữ hài tử càn quấy còn nan giải hơn cả cường giả Dung Thiên cảnh, biện pháp tốt nhất là ngậm bồ hòn làm ngọt.

- Ta thấy hiện giờ Liễu Mộ Bạch thấy ngươi chẳng khác thấy quỷ...

Đường Thiên Nhi nhìn qua bên kia cất giọng nói.

Mục Trần cũng nhìn qua Liễu Mộ Bạch, nhất thời tên kia vội lảng đi nhìn chỗ khác, quả thật hoàn toàn mất đi phong thái cường giả đệ nhất Bắc Linh viện ngày nào.

Mục Trần bình tĩnh, cũng không tỏ vẻ hống hách thách thức. Trên con đường tu luyện này, ai biết được ngày nào đó sẽ tái kiến đối thủ năm xưa lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip