ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Đại Chúa Tể

Chương 111. Bắc Thương giới

Chương 111: Bắc Thương giới

Một mảnh trời đất bao la, không trung xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi, tầm mắt trông về xa là một mảnh rừng rậm vô tận không thấy lối ra.

Rừng rậm, đại thụ nghìn trượng đứng sừng sững, cao như núi. Không trung rừng già, đàn đàn linh thú bay lượn hú hét.

Tại một nơi xa xa, ngẫu nhiên có thể thấy linh thú đang cắn xé lẫn nhau, một sinh vật khổng lồ với tiếng gầm rung chuyển trời đất vang vọng đi xa.

Trời đất này như thuở hồng hoang không người sinh sống.

Bất quá không gian vắng bóng người đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một địa điểm trên không trung, một cái nền đá khổng lồ to rộng ước chừng nghìn trượng lơ lửng giữa trời mây, chung quanh sương khói lượn lờ như tiên cảnh.

Vô số những cột sáng từ hư không hiện ra, nhanh chóng tan đi để lộ ra những bóng người trẻ tuổi.

Chỉ ngắn ngủi khoảng nửa canh giờ, nền đá đông đúc những người là ngươi, âm thanh huyên náo dần dần rộ lên ầm ĩ.

Một góc sân đá, có một cột sáng hiện ra, những đốm sáng ngưng tụ lại, hai thiếu niên từ trong những đốm sáng kia bước ra.

Đôi mắt khép hờ cảm nhận cường quang đang dần yếu đi, Mục Trần cũng chậm rãi mở mắt ra, bất chợt cảm thấy kinh dị khi nhìn thấy sân đá rộng lớn trên không trung này.

Trước mặt đầy người che kín tầm mắt, bất kể người nào cũng đều rất cảnh giác đánh giá bốn phía xung quanh, hiển nhiên ai cũng cảm thấy nơi này rất lạ.

- Mục ca, chẳng lẽ chỗ này là trường đấu khảo nghiệm của Bắc Thương linh viện sao?

Sau lưng Mục Trần, một âm thanh thì thầm khe khẽ truyền đến, Mặc Lĩnh sắc mặt vô cùng cẩn trọng đánh giá tứ phương. Âm thanh của hắn rất khẽ, vì hắn cảm thấy rõ những người đang ở trên sân đá này thực lực kém nhất cũng là Linh Luân cảnh sơ kỳ. Thậm chí trong số những người kia cũng có không ít kẻ khiến hắn cảm thấy một sức ép nhàn nhạt.

Mục Trần cười gật đầu.

- Những người kia hẳn đều chọn danh ngạch Bắc Thương linh viện!

Mặc Lĩnh liếm mép, trong lòng lại thêm một phần kinh sợ Bắc Thương linh viện. Cả Bắc Linh viện bọn họ giành được danh ngạch Ngũ Đại Viện còn chưa tới 10 người, thế mà chỗ này nhìn sơ qua cũng hơn 1000 mạng.

- Tuy mấy kẻ ở đây không ai không lợi hại, bất quá cũng không nên sợ hãi. Mất đi dũng khí thì làm sao cạnh tranh với người ta được?

Mục Trần mỉm cười, hắn biết Mặc Lĩnh hơi tự ti, dù sao Bắc Linh cảnh chỉ là một địa vực nhỏ, còn mấy kẻ kia có lẽ cũng phải đến từ vô số những linh viện lớn có thực lực cao, quả thật hơn xa cái linh viện nhỏ nhoi của bọn hắn.

- Ừ ừ.

Nhìn Mục Trần, Mặc Lĩnh cũng an tâm thêm một chút. Cũng đúng, có một tên quái vật mà ngay cả cường giả Dung Thiên cảnh cũng phải táng thân trong tay hắn thì sợ quái gì được chứ. Dù cho Mặc Lĩnh không biết đẳng cấp của mấy tên hạt giống gia nhập Bắc Thương linh viện ra sao nhưng chắc chắn không thể nào hơn nổi đại ca Mục Trần đây a.

Mục Trần trấn an Mặc Lĩnh, sau đó cũng cẩn thận quét nhìn khắp cái sân đá rộng lớn này. Hiện tại nơi đây ít ra cũng có hơn 1000 người, phần lớn chẳng ai nói chuyện với nhau, chỉ có một vài chỗ tụm năm tụm ba vây lại với nhau, có vẻ như là người quen hoặc là xuất phát từ cùng một linh viện nào đó.

- Bắc Thương linh viện...

Mục Trần quan sát một vòng, cũng ta thán một tiếng. Mấy kẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip