ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân

Chương 54. Hứa Bình Chí kia không dám nhận (2)

Chương 54: Hứa Bình Chí kia không dám nhận (2)

Ở trung ương thư viện là thánh nhân học cung, lại gọi là thánh nhân miếu, bên trong cung phụng là vị thiên cổ đệ nhất nhân khai sáng Nho đạo kia.

Ngoài thánh nhân học cung, bình đài lớn trải đá phiến, đủ để cất chứa toàn bộ đệ tử của thư viện Vân Lộc.

Viện trưởng thư viện hàng năm kỳ thi mùa xuân thi Hương, sẽ ở đây triệu tập học sinh, dõng dạc động viên học sinh cố gắng đọc sách, thi lấy công danh, vì xã tắc cúc cung tận tụy đến chết mới thôi.

Trên bình đài lớn có một đoạn tường thấp sơn đỏ loang lổ, mặt tường dính một tầng giấy không bóc đi được.

Bức tường này là nơi thông báo của thư viện Vân Lộc, dùng để dán văn chương, thơ từ, tranh chữ của các tiên sinh thư viện, cùng với tác phẩm ưu tú ngẫu nhiên xuất hiện trong học sinh.

Tiếp đó là một ít thông báo của thư viện.

Hai thư đồng tới trước thông báo, một người tay nâng quyển giấy, một người ở trên tường thông báo bôi hồ, sau đó hợp sức trải ra một trang giấy cao bằng người, dán ở trên tường thông báo.

Hành động như vậy lập tức đưa tới học sinh xung quanh chú ý, nhất là trang giấy khổng lồ cao bằng cả người đó quá mức bắt mắt.

“Cái gì dán ra vậy? Đi, qua xem.”

“Ồ, không phải văn chương, hình như là thơ... Vậy có cái gì đẹp.”

“Sau khi Tử Dương cư sĩ rời khỏi học viện, các tiên sinh cùng đại nho trong học viện chúng ta, viết thơ xem cùng không xem cũng chẳng khác nhau.”

Vừa nói, các học sinh vừa tốp năm tốp ba tụ tập dưới bức tường thấp, nhìn chăm chú vào trang giấy khổng lồ mới dán.

Chữ viết trên trang giấy rồng bay phượng múa, nét chữ cứng cáp, chuyển bút cùng móc phẩy lộ ra một sự sắc bén.

“Đây là chữ của Trương tiên sinh.” Có học sinh nhận ra.

Càng nhiều học sinh thì tập trung đọc thơ trên giấy.

“Tam canh đăng hỏa ngũ canh kê, chính thị nam nhi độc thư thì... Hổ thẹn, hổ thẹn. Sau khi thi hương, ta liền không còn khêu đèn học đêm nữa.”

“Bài thơ này nhìn qua mộc mạc bình thường, lại công bố đạo lý khắc sâu, khiến người ta tỉnh ngộ.”

“Nơi nào mộc mạc bình thường, hắc phát bất tri cần học tảo, bạch thủ phương hối độc thư trì (Tóc đen không biết sớm chăm học; Bạc đầu mới hối đọc sách muộn)! Đại đạo đơn giản nhất, lời lẽ chí lý ở hết trong đó.”

“Bạch thủ phương hối độc thư trì... Ta trước kia lơi lỏng quá nhiều, trầm mê đánh cờ, du sơn, tinh lực đặt ở trên đọc sách càng ngày càng ít, đọc được bài thơ này, ta mới ý thức được tương lai tuyệt đối sẽ hối hận.”

“Bài thơ này ra từ tay vị đại nho nào?”

Càng lúc càng nhiều người chen chúc ở dưới bức tường thấp, ngẩng đầu đọc thơ trên tường, sau khi cảm xúc đắm chìm trong đó, sinh ra cộng hưởng thật lớn đối với bài thơ khuyến học này.

Cảnh tượng liên thứ nhất miêu tả, khiến các học sinh xấu hổ. Tuy đọc sách cũng tận tâm hết sức, nhưng ai có thể làm được canh ba đèn đuốc canh năm dậy?

Nhưng đây không phải hư ngôn, bởi vì quả thật tồn tại ví dụ như vậy, các đại nho cùng tiên sinh học viện, thường xuyên lấy ví dụ bản thân nói cho học sinh.

Mà cá biệt phi thường khắc khổ trong học sinh, cũng là thức đêm học tập như vậy.

Thật sự khiến các học sinh trẻ tuổi tim đập nhanh là liên thứ hai: Hắc phát bất tri cần học tảo, bạch thủ phương hối độc thư trì.

Như là đang tuyên bố cảnh ngộ tương lai của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip