Chương 55: Tranh đấu
Nhã các sau thư viện, dựa vào núi mà xây, phía đông tiếp giáp thác Lục Điệp, phía tây là rừng trúc bốn mùa xanh tươi.
Trúc ở phương Bắc là vật hiếm lạ, không dễ nuôi, không dễ sinh sôi nảy nở, cảnh tượng một đêm sấm sét mọc lên như nấm, chỉ có ở phía nam mới có thể nhìn thấy.
Các tiên sinh thư viện từ phía nam dời trồng trúc, vất vả cần cù bồi dưỡng, hao phí năm mươi năm thời gian, mới nuôi ra cánh rừng trúc xanh um tươi tốt này.
Người đọc sách đối với trúc có một loại yêu thích đặc biệt, tán thưởng khí khái của nó, thường thường lấy trúc chỉ người, chỉ mình ( tán thưởng trọng điểm ).
Viện trưởng thư viện Vân Lộc ngày nào đó tới đây nhìn, u, rừng trúc rậm rạp như vậy, trúc không sợ giá lạnh, bốn mùa khí khái, hình dung không phải là ta sao.
Mọi người đều ra ngoài, về sau ta ở nơi này.
Vì thế, nhã các liền thành nơi viện trưởng bế quan.
Phòng uống trả đơn giản lịch sự tao nhã, một vị lão giả mặc áo vải gai cùng một nữ tử áo hoa ngồi đối diện uống trà, một hàng giáp sĩ mặc áo giáp, cầm binh khí thủ vệ ở ngoài nhã các.
Lão giả mái tóc hoa râm tùy ý rối tung, hiện ra vài phần lôi thôi cùng tiêu sái không gò bó, pháp lệnh văn (nếp nhăn từ cánh mũi nối tới khóe miệng) cùng nét chữ Xuyên (川) ở mi tâm cực sâu, mà lúc cười lên, nếp nhăn nơi khoé mắt còn hơn hai thứ trước.
Chỉ nhìn bề ngoài, rất khó làm người ta nghĩ đến vị lão nhân trang phục nho sĩ nghèo túng này sẽ là viện trưởng thư viện Vân Lộc.
Người đứng đầu nho gia đương đại.
Nữ tử ngồi đối diện uống trà với lão đã sớm ngoài hai mươi, lại búi tóc hình ốc đơn giản, cắm một cây Kim Bộ Diêu (một loại trâm cài tóc, bên trên trang trí rất nhiều vật đính kèm, khi bước đi sẽ dao động) từng chiếc lá tỏa sáng, rõ ràng là trang phục chưa lấy chồng.
Nàng mặc váy dài hoa mỹ màu trắng, làn váy kéo trên mặt đất.
Nàng dung mạo thanh lệ thoát tục, như một đóa hoa sen dưới nước không lòe loẹt. Mà đôi mắt trong suốt kia như một tấm gương băng, trong thấu triệt khó che đi sự đẹp đẽ quý giá lạnh lẽo cao quý.
Dáng người linh lung di động sớm đã phát triển, đường cong mê người.
“Nửa năm không gặp, tóc bạc trên đầu viện trưởng lại tăng thêm rất nhiều.” Trưởng công chúa nói, giọng cũng là lạnh nhạt.
“Đều là sợi phiền não.” Viện trưởng cười ha ha uống trà.
“Hôm nay lên núi, nghe thấy đệ tử thư viện ngâm tụng một bài thơ... Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân!” Trưởng công chúa sóng mắt khẽ động, tựa như gương băng nứt vỡ:
“Tác phẩm xuất sắc như thế, bản cung nghe xong rất vui sướng, không biết là tác phẩm mới của vị đại nho nào?”
Viện trưởng Triệu Thủ vừa nghe, lắc đầu bật cười.
“Viện trưởng cớ gì cười ta.”
“Lão phu không phải cười công chúa, là cười thư viện Vân Lộc nhân tài đông đúc, lại không bằng người ta tùy hứng mà làm. Không, toàn bộ nho lâm Đại Phụng, đều đã tư tưởng chết lặng, cũ kỹ, thiếu linh khí, mà thơ từ, chú trọng nhất linh khí.”
“... Viện trưởng lời này, trái lại khiến bản cung hoang mang.” Trưởng công chúa vẻ mặt điềm tĩnh, Lan Hoa Chỉ (động tác ngón trỏ chạm ngón cái) xinh đẹp tuyệt trần cầm chén trà, tư thái uống trà cao quý tao nhã.
Triệu Thủ thở dài nói: “Người làm ra thơ này, không phải người đọc sách, chính là một tiểu lại của huyện Trường Nhạc.”
Nét
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền