Chương 57: Á thánh cùng thê tử của hắn
Ông đang muốn nói chuyện, khóe mắt thoáng nhìn trưởng công chúa váy dài chạm đất, khí chất lạnh lùng cao quý uyển chuyển đi đến.
Lập tức nuốt xuống lời muốn nói.
Trưởng công chúa sóng mắt thanh lệ chuyển động, rụt rè mỉm cười: “Hai vị đại nho nổi lên xung đột bởi bài thơ nào?”
Trương Thận cùng Lý Mộ Bạch vội vàng chắp tay hành lễ, “Chỉ là một bài thơ khuyến học mà thôi.”
Ánh mắt trưởng công chúa sau đó quay về phía bức tường thấp, trong mắt đẹp nở rộ tia sáng kỳ dị: “Thơ hay.”
Dừng một chút, khẽ mở miệng: “Bài thơ là người nào làm ra.”
Trương Thận kiên trì: “Là học sinh của lão phu... Ừm, 《 đình Miên Dương tiễn Dương Khiêm đi Thanh Châu 》 cũng là hắn làm.”
“Vị khoái thủ kia của Trường Nhạc huyện nha?” Trong mắt trưởng công chúa hiện lên nét lạ.
“Hắn tên Hứa Thất An.” Lý Mộ Bạch trả lời, bổ sung một câu: “Cũng là đệ tử của ta.”
Trưởng công chúa cảm thấy tên này có chút quen thuộc, tựa hồ từng nghe ai nhắc tới tên này, chỉ là chưa nhớ ở trong lòng, cho nên không nhớ ra được.
Tài lớn như thế, ở Trường Nhạc huyện nha làm một khoái thủ, quá mức nhân tài không được trọng dụng, cho dù chỉ biết làm thơ, cũng đủ cung dưỡng ở phủ, làm một vị phụ tá... Trưởng công chúa nghĩ.
Các học sinh thư viện đứng ở xa xa, thưởng thức gương mặt tuyệt đẹp của trưởng công chúa. Nàng đẹp tựa như bông sen tuyết độc lập trên đời, khí chất đẹp đẽ quý giá đó, làm người ta nhìn mà quên đi thế tục.
“Hắn ở đâu?” Trưởng công chúa ánh mắt trong suốt đảo qua đám người, chăm chú nhìn.
“Đi du sơn rồi.” Trần Thái nói.
Đám học sinh nghe được bọn họ nói chuyện, trong lúc nhất thời lâm vào trong rung động thật lớn, bọn họ rốt cuộc biết bài thơ khuyến học này là ai làm rồi.
Gió lạnh đỉnh núi lướt qua rừng, cành khô phát ra tiếng rên rỉ thê lương.
Trên con đường nhỏ trải phiến đá, Hứa Thất An nghiêng đầu, nhìn Hứa Tân Niên tay áo và tóc đen đang cùng bay múa, vị đường đệ bề ngoài đẹp đến mức khiến người ta đố kỵ này giống như trích tiên hạ phàm.
Hắn chỉ vào một thác nước nơi xa, giới thiệu: “Nơi này là nơi một vị tiền bối của thư viện ngộ đạo, bên thác nước có một tấm bia đá, ghi lại cuộc đời vị tiền bối đó.”
Mùa đông thiếu nước, thác nước kia mảnh mai yếu ớt, uể oải lao vào đầm nước, nước đầm trong suốt thấy đáy.
Bên đầm dựng thẳng một tấm bia, một pho tượng người đồng khoanh chân ngồi thiền, văn bia là sự tích cuộc đời một người đọc sách tên là Tiền Chung, người này sinh ở sáu trăm năm trước, hoạt động ở buổi đầu lập nước của Đại Phụng triều.
Lúc đó, quân vương tiền triều hoa mắt ù tai, quan lại tham ô hủ bại, hào phiệt gây hại dân chúng, khắp Trung Nguyên báo hiệu bất ổn, phản quân cát cứ.
Lúc đó triều đình Đại Chu và phản quân các nơi tiến hành đánh giằng co dài đến mười mấy năm, dân chúng sinh sống ở tầng dưới chót khốn khổ không chịu nổi.
Tiền Chung nhị phẩm Đại Nho cảnh, du lịch bên ngoài ba năm, tận mắt chứng kiến cảnh tượng lầm than của dân chúng, hắn tràn ngập phẫn nộ mang theo lời dân oán than tới kinh thành Đại Chu, lấy thân thể máu thịt húc tan vận mệnh quốc gia số lượng không nhiều của Đại Chu.
Mà sau đó Đại Phụng lập nước, bình định chiến loạn, bốn biển an khang.
“Đại Nho cảnh lợi hại như vậy sao?” Hứa Thất An vẻ mặt nghi ngờ: “Sao ta chưa ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền