Chương 58: Đề chữ (1)
Hứa Tân Niên nhìn đường huynh, sửa đúng nói: “Không phải vật cưỡi, là thê tử.”
“! ! !” Hứa Thất An một lần nữa đánh giá á thánh, lẩm bẩm: “Cũng không tệ.”
Dù sao đều là cưỡi... Câu này hắn không dám nói ra.
Hứa Tân Niên như biết đường huynh đang nghĩ cái gì, nói: “Trong《 Vân Lộc Chí 》của thư viện ghi lại, con hươu trắng này là yêu tinh, ở dưới trướng thánh nhân nghe kinh điển, sau biến hóa thành người, liền làm bạn ở bên người á thánh, một người một yêu từ nhỏ ở chung, cảm tình rất sâu, kết làm vợ chồng.”
“Tình yêu người và yêu tinh ở lúc ấy không được thế gian cho phép... Bây giờ cũng thế. Nhưng thánh nhân sau khi biết, chưa phá đôi uyên ương, ngược lại tán đồng hôn sự của họ, thánh nhân nói: đại ái vô cương (tình yêu lớn không có biên giới). Có thể thấy được chỉ cần có tình, người cùng yêu cũng có thể răng long đầu bạc.”
Từ xưa người và yêu tinh yêu nhau đều có biệt hiệu, như vong linh kỵ sĩ; thảo mãng anh hùng; thiên nhân hợp nhất. Cho nên, vị á thánh này biệt hiệu là gì?
Chỉ hươu bảo ngựa... Mã của mã tử (cái bô)? Hứa Thất An hướng tượng á thánh chắp tay.
Ở lúc Hứa Tân Niên cung kính hướng á thánh hành lễ đệ tử, ánh mắt Hứa Thất An dạo ở trong điện, phát hiện hai bên đại điện đều dựng một tấm bia đá cao ngang người.
Trong đó một tấm để trống, một tấm khác có khắc chữ viết.
Hắn đi đến trước tấm bia, đọc: “Trượng nghĩa tử tiết báo quân ân, lưu phương bách thế vạn cổ danh —— Trình Hối.”
Chữ viết tinh tế, không phiêu dật không viết ngoáy không khoe khoang, cho người ta một cảm giác quân tử công chính đại khí mênh mông.
“Đây là vị á thánh kia của Quốc Tử Giám để ở chỗ này.” Hứa Tân Niên đi tới, cùng đường ca sóng vai đứng ở trước tấm bia đá.
“Á thánh của Quốc Tử Giám... Đúng rồi, ta trước giờ không quá rõ ân oán tình thù giữa Quốc Tử Giám cùng thư viện Vân Lộc.” Hứa Thất An tràn đầy hứng thú, trong ánh mắt viết hai chữ “hóng hớt”.
Hứa Tân Niên nhìn quanh, thấy bốn bề vắng lặng, lúc này mới mở miệng, thấp giọng nói: “Việc này phải bắt đầu nói từ hai trăm năm trước, một sự kiện tranh quốc bản kia.”
“Tranh quốc bản?” Hứa Thất An tuy là mù lịch sử, nhưng ý tứ tranh quốc bản vẫn là biết.
Thái tử, căn bản quốc gia!
Tranh quốc bản chính là tranh vị trí thái tử.
“Lúc ấy là Nhân Tông tại vị, vị trí thái tử bỏ trống hơn mười năm, hai vị hoàng tử là người cạnh tranh mạnh mẽ lúc ấy. Một vị là trưởng tử, một vị là thứ xuất hoàng tử quý nhân sinh. Vị quý nhân kia rất quyến rũ kiều diễm, rất được Nhân Tông sủng ái.
“Nhân Tông tính lập thứ xuất hoàng tử là Thái tử, ở lúc ấy, bị văn võ cả triều phản đối. Nhân Tông nhiều lần hạ chỉ, nhưng đều bị nội các bác bỏ, mà lúc ấy dẫn dắt văn võ cả triều, là người đọc sách của thư viện Vân Lộc.
“Lập trưởng không lập ấu, lập đích không lập thứ, quy củ từ xưa đến nay, cho dù là Hoàng đế cũng không thể vi phạm. Đại ca, huynh nói đúng, lễ chế là Đồ Long thuật người đọc sách quen dùng.
“Lần tranh quốc bản này, hai bên đều không nguyện chịu thua, hai bên giằng co suốt sáu năm, trong lúc đó, nội các thủ phụ thay đổi bốn người, quan viên trên triều đình đi một đám lại một đám. Kinh thành tới địa phương, quan viên liên quan nhiều tới hơn hai trăm người.
“Thẳng đến lúc này, một vị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền